Bạo hành ăn uống - trẻ thành nạn nhân vì bệnh thành tích của người lớn



Bạo hành ăn uống - trẻ thành nạn nhân vì bệnh thành tích của người lớn

Trịnh Vũ 0:52 19/12/2013

Hai ngày nay, câu chuyện bảo mẫu bạo hành trẻ em trong bữa ăn đang khiến dư luận sục sôi. Không ít nước mắt đã rơi vì đau đớn, xót xa, biết bao lời căm phẫn đổ lên đầu hai bảo mẫu được cho là tàn ác. Song thực tế, chuyện đánh mắng, ép buộc trẻ ăn không phải là hiếm gặp ở các trường mầm non, thậm chí cũng chẳng phải quá xa lạ tại chính các gia đình. Tất cả đều có chung một mục đích trẻ phải hoàn thành suất ăn và làm hài lòng người lớn.

Tại cơ quan chức năng, hai bảo mẫu tại trường mầm non tư thục Phương Anh khai rằng sở dĩ phải dùng mọi biện pháp ép các bé ăn hết suất là vì muốn chúng ăn nhanh và không muốn phụ huynh chê là đã để trẻ bị đói.
 
Đây cũng là lý do mà rất nhiều bảo mẫu bạo hành trẻ bị phát hiện trong thời gian qua. Việc bị ức chế vì sự quẫy nhiễu của đám trẻ trong suốt cả ngày, cộng với tâm lý phải cho trẻ ăn hết suất bất kể chúng có lười ăn đến đâu đã khiến họ quên mất rằng đám trẻ chỉ như búp trên cành, chỉ chăm chú làm sao để hoàn thành nhiệm vụ và đạt được những thành tích mà các cơ sở khác khó có thể đảm trách để tăng sức cạnh tranh. Công việc cứ lặp lại ngày ngày, tháng tháng thành một thói quen nên với họ các hành vi như bóp miệng, ấn trán, dúi đầu, tát cho trẻ khóc để chúng nuốt hết cháo lại trở thành những hành động vô cùng bình thường.
 
Thế nên việc trẻ bị bạo hành ở lớp học giờ cũng chẳng còn hiếm, nhất là khi các trường tư thục, nhóm trẻ mở ra như nấm với sự kiểm soát chỉ là cho có. Một giáo viên dạy mầm non tư thục tiết lộ rằng chuyện giáo viên đánh trẻ không phải là cá biệt mà xảy ra ở khắp nơi khắp các thành phố. Người này cho biết đã làm ở 4-5 trường tư thục và hầu như trường nào cũng có tình trạng tương tự. Thậm chí có trường hợp sợ các bé ốm, nghỉ học sẽ không thu được tiền ăn (nguồn thu chính), nên chủ trường mua sẵn các loại thuốc thông thường mà trẻ nào cũng từng uống như ho, cảm sốt, kháng viêm, kháng sinh... Khi các bé bị ốm hoặc gần khỏi đi học lại, các cô cho uống hết thuốc bố mẹ gửi rồi tiếp tục lén cho bé uống thêm, có khi đến hàng tháng sau đó để bé "khỏi chắc".
 

Trẻ bị đánh nhiều đều sợ sệt nên không dám mách bố mẹ, song cũng không muốn đến trường. Bởi vậy, các giáo viên mầm non không bao giờ gửi con ở các trường tư mà luôn cố gắng xin cho con học ở trường công, chấp nhận lớp học đông đúc. Nhưng để xin được một suất trường công đàng hoàng cũng không hề đơn giản. Học sinh đông, lớp lại ít, chưa kể số trường học được cho là tốt cả về cơ sở vật chất cũng như chất lượng đào tạo không nhiều thế nên, cung không đủ cầu, dẫn đến tình trạng phải chaỵ trường, chạy lớp. Nếu không có tiền, không còn những mối quan hệ phức tạp thì thật ngoài tầm với.
 
Vậy nhưng dù bày tỏ không thể chấp nhận những hành động bất nhẫn này song chính các lãnh đạo ngành giáo dục cũng không muốn nhận trách nhiệm hoặc ít ra là không muốn một mình phải gánh. Phó Vụ trưởng Giáo dục Mầm non Nguyễn Thị Hiếu khẳng định đây là việc của tất cả các Ban, ngành, Đoàn thể. Một mình Bộ GD-ĐT không giải quyết nổi. Còn Thứ trưởng GD&ĐT Nguyễn Thị Nghĩa lại nhấn mạnh rằng để xảy ra sự việc có trách nhiệm của địa phương khi chưa kiểm soát được tình trạng này…
 
Thời gian qua đã có hàng trăm vụ bạo hành trẻ được phát hiện nhưng chưa có lãnh đạo địa phương nào phải chịu trách nhiệm. Hơn nữa, mỗi khi có vụ việc nào được phát giác thì cả cơ quan chức năng lẫn dư luận đều chỉ lên án mà không đưa ra được biện pháp giải quyết xử lý tận gốc của vấn đề. Ngành giáo dục luôn xin tăng đầu tư nhưng vẫn không đủ trường đủ lớp, để rồi quá dễ dãi trong việc cấp phép mở lớp, trường tư. Địa phương thì bỏ ngỏ việc quản lý giám sát. Lao động nghèo, người thu nhập thấp thì đành nhắm mắt gửi con ở những lớp học tuềnh toàng mà cũng chẳng chú trọng đến trình độ và tâm đức của giáo viên vì không có nhiều lựa chọn.
 
Khi xem những clip cóp nhặt những hành động thô bạo với trẻ thành một chuỗi với lời bình và âm thanh nền khiến bất cứ ai cũng không thể kìm chế được sự đau xót và căm phẫn. Song nếu bình tâm mà suy xét lại thì bạo lực với trẻ em không chỉ xảy ra ở nhà trường, ngoài đường mà còn là vấn nạn ở trong các gia đình.
 
 
Trong bất cứ khu xóm nào cũng có thể gặp những gia đình bố mẹ phải gào thét, quát nạt mỗi khi cho con ăn. Những đứa trẻ càng lười ăn thì càng dễ bị người lớn bạo lực. Không ít bà mẹ vừa mắng chửi, vừa tát con bôm bốp vì chúng nói hỗn, hay đơn giản là biếng ăn. Cũng chẳng thiếu đứa trẻ bị bố mẹ người thân ghìm tay, giữ chân bắt ăn cháo, uống sữa và để chúng chịu nuốt họ cũng không ngần ngại bóp mũi, ấn trán con. Nhiều ông bố chẳng thể đủ kiên nhẫn để ngồi bón cơm cho con ăn và họ cũng sẵn sàng la lối, đuổi đứa ra khỏi nhà, nhốt nó vào phòng tối nếu chúng không nghe lời. Nếu ai đó cũng quay clip, gom góp lại thì các hành vi ấy cũng bạo lực kém gì mấy cô bảo mẫu kia. Nhưng họ luôn lý luận rằng đó là dạy con và họ có quyền với đứa con của chính họ.
 
Chung quy lại cũng bởi tâm lý muốn con trẻ phải hoàn toàn tuân thủ mọi mệnh lệnh, mong muốn của người lớn. Chuyện các bà mẹ, ông bố thường xuyên so sánh khẩu phần ăn, cân nặng, chiều cao của con mình với bạn bè, hàng xóm là chuyện khá phổ biến. Đó là vì các bậc cha mẹ cũng không muốn con em mình kém cỏi hơn những đứa trẻ khác. Nhiều bà mẹ ở Anh, Nhật và một số quốc gia khác đã tỏ ra rất ngạc nhiên khi các bà mẹ Việt cứ cố gắng nhồi  nhét con ăn, học, bất chấp tâm lý chống đối của trẻ. Họ cũng không hiểu tại sao trẻ Việt Nam lại được cho uống quá nhiều thuốc, đặc biệt là thuốc bổ, kích thích ăn. Trong khi trẻ ở quốc gia họ luôn được khuyến cáo để phát triển tự nhiên và tự thích ứng với cuộc sống. Một bà mẹ Việt sống ở Anh từng than rằng: “Con tôi hơn 1 tuổi nặng 10kg, về Việt Nam luôn bị chê là còi, suy dinh dưỡng và được mọi người mách uống thuốc này, ăn thứ kia. Song các bác sĩ ở Anh lại khuyên chúng tôi rằng con phát triển như vậy là bình thường và chỉ nên cho trẻ ăn những gì chúng thích, học những gì chúng muốn và có hứng thú. Tuyệt đối không uống vitamin nếu không cần thiết mà không có tư vấn của bác sĩ cũng không nên sử dụng thực phẩm chức năng bừa bãi”. Chị cũng bày tỏ vô cùng sợ hãi khi chứng kiến cảnh những đứa trẻ vừa ăn vừa thút thít khóc vì bị ép buộc.
 
Giải pháp cho vấn nạn này là gì? Đâu phải cứ bỏ tù các bảo mẫu là xong. Chừng đó cũng chỉ đủ xoa dịu sự căm phẫn trong chốc lát và làm ai đó hả hê. Nếu chỉ biết lên án với những hành động sai trái, dồn người sai vào bước đường cùng thì cũng sẽ chỉ tạo thêm mâu thuẫn và bức bối để rồi lại dẫn đến những sai lầm khác. Những bài học đạo đức trong nhà trường giờ còn khá khuôn sáo, thiếu đi sự thực tiễn thức thời. Giá như có những bài học coi trọng cơ thể, sự tôn trọng con người cũng như biết sống chia sẻ thì bất cứ ai cũng sẽ chùn tay trước khi hành động bạo lực. Và khi được yêu thương, sống trong môi trường công bằng và tôn trọng nhau thì con người ta sẽ không phải chịu nhiều ức chế, áp lực và cũng khó có thể nảy sinh mâu thuẫn.
 
Với các bậc phụ huynh cũng đừng quá tham lam chỉ thỏa lòng bản thân mà quên đi quyền lợi của người khác thì họ đã biết kiểm soát chính bản thân mình. Thay vì chửi bới mà là động viên, là bao bọc và biết hành động đúng lúc thì cũng sẽ không có hậu quả nặng nề. Bố mẹ làm gương  dạy con “không roi vọt” thì tất yếu thế hệ này nối tiếp thế hệ sau cũng lãng xa roi vọt và bạo lực. Song để làm được điều đó thì chính các bậc cha mẹ và cộng đồng phải học cách biết sống thanh thản hơn. Và lúc này mới cần sự “ra tay” của mọi ban ngành để nâng cao dịch vụ phúc lợi, xóa đi sự bất công bằng trong giáo dục và kéo hẹp sự phân biệt giàu nghèo…
 

Trịnh Vũ

Từ Khóa :