Vẽ truyền thần: "sống dậy" một nét văn hoá Hà Nội



Vẽ truyền thần: "sống dậy" một nét văn hoá Hà Nội

Việt Anh 19:36 8/11/2014

Vẽ truyền thần là một loại hình nghệ thuật vốn đã từng rất phát triển tại Hà Nội xưa, đến nay lại hồi sinh sau một thời gian vắng bóng. Tại các khu vực quanh Hồ Gươm, rất nhiều người mở "tiệm" vẽ truyền thần phục vụ du khách và những người có nhu cầu, nhằm đưa nghệ thuật truyền thần quay lại với đời sống bình dị như nó vẫn thế sau bao nhiêu năm bị lãng quên.

Vẽ truyền thần phát triển vào những năm trước thập niên 50, cực thịnh từ thập niên 60 tới sau thập niên 80 của thế kỷ trước ở các thành phố miền Bắc, nhiều nhất là Hà Nội. Những con phố Hàng Ngang, Hàng Đào… dẫn vào chợ Đồng Xuân và quanh đấy, các hiệu vẽ tập trung rất nhiều, thậm chí là liền kề.
 
Rất nhiều nghệ nhân vẽ ảnh truyền thần tại Hồ Gươm,loại hình này cũng thu hút được sự quan tâm của rất nhiều người.
 
Tuy nhiên đến thời điểm này, nhiều người sống ở đây vẫn khó có thể hình dung thế nào gọi là vẽ truyền thần. Để giới thiệu và bảo tồn nét độc đáo của mĩ thuật, nhiều họa sỹ đã tìm đến những địa điểm du lịch nổi tiếng trong đó có Hồ Gươm - nơi thu hút người dân và khách thăm quan nếu có dịp đến với thủ đô. Niềm đam mê cái đẹp từ đó có thể được lan truyền từ người này sang người khác, thế hệ trước sang thế hệ sau.
 
“Tôi muốn thế hệ trẻ biết vẽ truyền thần là gì, để sau này khi tôi không còn thì loại hình nghệ thuật này cũng vẫn sống, chứ không chết như tôi” - họa sĩ Nguyễn Bảo Nguyên chia sẻ.
 
 
Hình ảnh nghệ nhân vẽ tranh truyền thân mới đây lại "sống dậy" trên những vườn hoa quanh hồ Gươm
 
Những bức tranh vẽ chân dung bằng chì với những đường nét mềm mại, uyển chuyển được những họa sĩ đường phố truyền “cái hồn” cho từng bức vẽ. Không còn xa lạ với nhiều người, tưởng như sẽ bị lãng quên, nhưng truyền thần vẫn có một sức hút lớn với nhiều du khách khi đặt chân đến thủ đô Hà Nội.
 
 
Những du khách nước ngoài, trẻ em khá hứng thú với tranh truyền truyền thần
 
​“Để vẽ một bức tranh tự họa theo phương pháp truyền thần thì dụng cụ không phải là quan trọng nhất, mà cách cảm nhận của nguời vẽ mới  là thứ tạo ra sự khác biệt giữa bức vẽ truyền thần và những bức ảnh chụp bằng máy. Vẽ truyền thần không chỉ đơn thuần là “chép ảnh” mà phải truyền cho được cái thần, cái ý, cái hồn. Tức là người họa sỹ phải làm toát lên được cái hồn của người trong tranh qua trái tim người nghệ sĩ." – Anh Hải một hoạ sỹ trẻ vẽ tranh truyền thần ở Hồ Gươm cho biết.
 
Người dân và du khách đi dạo quanh hồ Gươm giờ không còn xa lạ với những đám đông đứng quanh hoạ sĩ để được thấy từng nét vẽ hiện lên trên giấy qua những hành động đưa tay khi vun vút khi chậm rãi, tỉa tót của người hoạ sĩ. Còn "người mẫu" thì hồi hộp, vui thích khi đón nhận bức chân dung của mình, cũng là để biết được mình trong mắt mọi người ra sao, xấu hay đẹp không phải quá quan trọng mà nó nằm ở những nét vẽ "có hồn".
 
Tuy vậy, cũng có không ít người chứng kiến loại hình nghệ thuật truyền thần ra với đường phố này tự hỏi:
 
​Vẽ truyền thần rồi sẽ đi về đâu? Có khi nào nó sẽ "sống lại" những chuỗi ngày "hoàng kim" trước kia hay mãi mãi chỉ bó hẹp trong mảnh đất du lịch hồ Gươm tuy đẹp, nổi tiếng nhưng lại quá ư nhỏ bé?! Tương lai là những gì không thể nói trước. Nhưng bằng sự nỗ lực và tâm huyết của những nghệ nhân già và một lớp hoạ sỹ trẻ, họ đang  cố gắng lưu giữ lại một nét văn hoá của thủ đô và làm những việc cần phải làm để khiến nghệ thuật truyền thần vẫn còn nguyên "hồn cốt" Hà Nội một thuở đã xa. 
 

Việt Anh

Từ Khóa :