Tuần qua có gì: Nhìn đâu cũng thấy nản



Tuần qua có gì: Nhìn đâu cũng thấy nản

Thanh Lam 6:43 30/9/2018

Một tuần cả nước tiến hành quốc tang đưa tiễn Cố Chủ tịch nước Trần Đại Quang. Không khí trang nghiêm của sự kiện cũng không thể che đi thực trạng đáng buồn, nhìn đâu cũng thấy vấn đề bức bối của nền kinh tế- xã hội.

Đê kè biển làm đầu tháng cuối tháng hỏng

Trước thực trạng khu vực bờ biển thôn Thạnh Đức 1 (xã Phổ Thạnh, huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi) bị nước biển xâm thực sâu đe dọa cuộc sống và sinh hoạt của người dân, tỉnh Quảng Ngãi đã đầu tư 15 tỷ đồng nhằm xây dựng kè chống sạt lở.

Tuy nhiên, tuyến kè đê vừa mới hoàn thành đầu tháng 11/2016 thì đến cuối tháng đã bị sóng biển đánh tan nát. Bước sang mùa mưa bão năm 2017, tuyến kè tiếp tục hư hỏng, tổng chiều dài đoạn hư hỏng lên đến 200/300 m chiều dài toàn tuyến.

Đáng chú ý, ở 2 đầu tuyến kè chịu tác động của sóng biển đã vỡ vụn, bê tông trên thân kè bị bong ra từng mảng lớn. Nhiều đoạn sóng biển xoáy sâu vào chân kè khiến thân kè đổ sập.

Xoay quanh vụ việc, đã xuất hiện những ý kiến trái chiều từ phía người dân và cơ quan chủ quản cũng như đơn vị thi công. Theo ghi nhận của Dân trí, ông Phạm Sáu (thôn Thạnh Đức 1, xã Phổ Thạnh) cho rằng: công trình hoàn thành chưa được bao lâu đã gây bức xúc cho mọi người. Mục đích là chắn sóng nhưng lại  bị sóng đánh hỏng chỉ một thời gian ngắn, khiến người dân nghi ngờ chất lượng công trình. Đặc biệt, theo ý kiến của một người dân đã sống lâu năm tại địa phương này thì so với nhiều năm trước, sóng gió trong năm 2016 và 2017 vẫn bình thường, không quá phức tạp khiến công trình hư hỏng như đại diện chủ đầu tư biện minh.

Trong khi đó, theo ông Võ Văn Kiên - đại diện chủ đầu tư dự án thì: Về mặt thiết kế và chất lượng thi công công trình đều đảm bảo. Ông cũng tiết lộ thêm việc dự án đang được rót thêm 3,8 tỷ đồng để khắc phục hư hỏng nhưng lại kết luận một câu hết sức thiếu trách nhiệm “Còn việc tuyến kè chịu được bao lâu thì...”. Chuyện tưởng đã rõ như ban ngày nhưng người ta cứ muốn lấp liếm, coi dân như trẻ con.

300 tỷ đồng “tan biến” vì tại nạn giao thông mỗi ngày

Theo báo cáo của Tổ chức Y tế thế giới, mỗi năm có hơn 1,2 triệu người chết và hơn 50 triệu người bị thương vì tai nạn giao thông trên thế giới, gây ra những thiệt hại về kinh tế, xã hội tương đương 3% GDP toàn cầu.

Còn theo thông tin từ Ủy ban An toàn giao thông Quốc gia, ở Việt Nam, nếu tính theo tổng sản phẩm quốc nội (GDP), thiệt hại do TNGT lên nền kinh tế chiếm 2,5-3% GDP/năm, tức là mỗi năm TNGT ở Việt Nam gây tổn thất gần 115.000 tỷ đồng, tương đương khoảng 300 tỷ đồng/ngày.

Chỉ tính riêng trong 9 tháng năm 2018, trên toàn quốc có tới 13.242 vụ TNGT, trong đó 70% số vụ có liên quan đến xe mô tô, xe gắn máy, làm chết 6.012 người, bị thương 10.319 người.

Nguyên nhân chính dẫn đến thực trạng đáng báo động trên chủ yếu vẫn là do… ý thức tham gia giao thông của người dân chưa cao, chưa nắm vững quy tắc điều khiển phương tiện tham gia giao thông an toàn. Lỗi vẫn hoàn toàn tại dân nhé, kêu ai!!!

Tận thu gỗ, hủy diệt rừng

Đầu năm 2018, Sở NN&PTNT Đắk Lắk giao cho Công ty TNHH MTV Lâm nghiệp Ea Kar tiến hành thu gom gỗ gãy đổ trên diện tích hơn 8 héc ta tại Tiểu khu 692 (thuộc địa giới hành chính thôn 15, xã Cư Yang, huyện Ea Kar) do ảnh hưởng của những trận mưa bão và lũ lụt tại địa phương.

Tuy thời hạn tận thu gỗ chỉ đến tháng 7/2018 là kết thúc, nhưng chính công ty này đã ngang nhiên mở đường tàn phá trên 10 héc ta rừng phòng hộ lân cận, múa rìu qua mắt chủ rừng.

Việc tàn phá rừng bị phanh phui khi Công an huyện Ea Kar bắt giữ 2 xe tải đang chở 52 m3 gỗ keo không rõ nguồn gốc trên đường vào cuối tháng 9/2018. Sau khi vào cuộc điều tra, để phục vụ việc phá rừng phòng hộ, các đối tượng đã đưa xe ủi, xe múc mở đường vành đai để phục vụ khai thác gỗ. Điều đáng nói là khu vực khai thác gỗ này chỉ cách Lâm trường bảo vệ rừng số 1 của Công ty TNHH MTV Lâm nghiệp Ea Kar chừng hơn 2km.

Cho đến thời điểm hiện tại, vụ việc đang được làm rõ nguyên nhân và trách nhiệm của những bên liên quan. Tuy nhiên, xét về mọi mặt, chắc chắn công ty TNHH MTV Lâm nghiệp Ea Kar không thể chối bỏ trách nhiệm, đồng thời mối liên hệ giữa công ty này và các đối tượng tàn phá rừng là không hề xa cách.

Thiếu giáo viên nhưng vẫn cắt giảm biên chế cứng nhắc

Một vấn đề nóng trong cả năm 2018 vừa qua đó là chủ trương cắt giảm biên chế đội ngũ cán bộ giáo viên. Đây là một chủ trương nằm trong kế hoạch chung nhằm giảm gánh nặng ngân sách Nhà nước, tuy nhiên điểm bất cập lại nằm ở chỗ, toàn bộ hệ thống giáo dục đang thiếu giáo viên, đặc biệt là giáo viên được đào tạo bài bản một cách trầm trọng.

Theo thống kê, tính đến thời điểm ngày 15/8/2018, số lượng đội ngũ giáo viên mầm non, phổ thông toàn quốc có 1.161.143 giáo viên mầm non, phổ thông (công lập 858.772, ngoài công lập 23.691). Trong đó, mầm non: 309.770 (công lập 262.155, ngoài công lập 47.615); tiểu học: 395.848 (công lập 390.873, ngoài công lập 4.975); THCS: 305.815 (công lập 300.990, ngoài công lập 4825); THPT: 149.710 (công lập 135.819, ngoài công lập 13.891).

So với nhu cầu sử dụng theo định mức quy định, số giáo viên còn thiếu sau khi đã được giao thêm biên chế để tuyển dụng là: 75.989 người (mầm non: 43.732 người; tiểu học: 18.953 người; THCS:10.143 người; THPT: 3.161 người).

Hiện, nhiều địa phương đang cắt, giảm biên chế giáo viên, nhất là đối tượng giáo viên hợp đồng, theo Nghị quyết 19-NQ/TW để đạt mục tiêu giảm ít nhất 10% biên chế vào năm 2021.

Việc thực hiện "cứng nhắc" ở một số địa phương dẫn đến tình trạng nhiều giáo viên hợp đồng có nguy cơ mất việc, hoặc nhiều nơi thiếu giáo viên đứng lớp nhưng biên chế thì không được tăng thêm.

Bình luận về tình trạng trên, ông Hoàng Đức Minh- Cục trưởng Cục Nhà giáo và Cán bộ quản lý giáo dục cho biết tình trạng tăng dân số cơ học tại một số đô thị lớn, các khu công nghiệp tạo áp lực lớn lên hệ thống trường lớp cũng như đội ngũ giáo viên. Trong khi tại những điểm trường ở vùng sâu, vùng xa, miền núi dù số học sinh/lớp ít hơn định mức song vẫn phải duy trì giáo viên cắm bản. Bên cạnh đó, một số địa phương đã tuyển dụng giáo viên không theo đúng nhu cầu thực tế, sai quy định, thậm chí có tiêu cực.

Để giải quyết căn bản câu chuyện thừa, thiếu giáo viên cục bộ, ông Minh cho rằng cần nhìn nhận vấn đề từ thực tế dân số tăng thêm sẽ cần thêm nhiều trường học, lớp học và giáo viên. Chưa kể, về lâu dài, chúng ta cần phấn đấu có đủ trường, lớp, giáo viên, để học sinh Việt Nam được học đủ số giờ như các nước trên thế giới bởi một số nghiên cứu cho thấy học sinh Việt Nam đang có số giờ học thấp hơn các nước OECD?

Vì vậy, ông cho rằng đối với những địa phương thiếu giáo viên thì phải tuyển dụng đủ để bảo đảm quyền lợi cho học sinh, đồng thời cũng cần có lộ trình trong 1-2 năm để bồi dưỡng, đào tạo lại, sắp xếp, điều chuyển số giáo viên dư thừa. Vậy là, nơi thiếu vẫn cứ thiếu, nơi thừa vẫn cứ thừa, quan trọng là cái đầu người quản lý nghĩ ra sao, đôi khi bất chấp thực tế.


Thanh Lam