Truyện ngắn: Vũ hội cuối năm



Truyện ngắn: Vũ hội cuối năm

1:0 30/12/2018

Trong xe buýt rất đông người, đàn ông và đàn bà đứng sát cạnh nhau, lòng da lâng lâng. Chải đầu, trang điểm, thay quần áo, đi giầy là những việc phiền toái của phụ nữ. Nhưng công sức cả một buổi chiều thật không uổng. Ở tuổi “băm” mà qua một loạt động tác phiền toái đó, trông cô trẻ ra đến năm, sáu tuổi…

Người cô mới từ đầu đến chân, lại còn thơm mùi của quần áo mới nữa chứ! Chiếc xắc nhỏ đựng tiền cũng mới toanh, làm bằng da thật do em rể cô mua ở Ý mang về biếu, bên ngoài in hình một thiên thần hài đồng đang bắn tên.

Cô tham gia những hoạt động của tổ xúc tiến xã giao để tìm bạn và kết bạn không phải mới lần đầu, nhưng lần nào cũng công cốc, một mình một bóng đi về. Tối nay, vũ hội ngày cuối năm tổ chức lớn lắm, cô hy vọng không đến nỗi trở về tay không.

Xe buýt lắc rất dữ. Đúng lúc một bà già rời ghế ngồi, cô nhanh nhẹn ngồi luôn xuống chỗ ghế còn ấm hơi người đó.

Cô mở xắc lấy chiếc gương nhỏ ra soi, may mà lớp phấn dầy che lấp hết được những vết nhăn chân chim trên mặt. Ở tuổi “băm” mà vẫn chưa lấy được ai là cả một vấn đề lớn, thật là không phải với mẹ cha và cũng không phải với thiên chức làm cha mẹ, không phải cả với xã hội (đàn ông không vợ, đàn bà không chồng là chúa hay gây những rắc rối cho xã hội) và không phải cả với quốc gia (làm cho tỉ lệ sinh đẻ hạ thấp). Trong chiếc gương nhỏ hiện lên một khuôn mặt đàn ông vuông vắn, ngay ngắn, cằm dưới có mụn trứng cá thật to, đều đen đen, đang bắt đầu làm mủ.

Tới nơi tổ chức vũ hội, người len lách nhau như chạch. Váy mini, váy dài, quần lửng. quần áo thể thao, khăn quàng, cà vạt… thôi thì đủ kiểu hơn đứt các cuộc trình diễn thời trang.

Vừa bước vào cửa đã có người chạy tới đón tiếp. Cứ một nam cặp với một nữ, cô mèo sóng đôi với chú chó, bí ử sánh vai với bí đao, đẹp đôi đáo để!

Vừa tới bên bàn đã có ngay các chàng đứng dậy kéo ghế mời trà. Làm đàn bà, con gái thật có giá, chẳng kém gì nữ hoàng.

  • Nhạc nổi lên là xin mời tất cả xuống sàn khiêu vũ!

Người điều khiển có phong độ lịch sử, vừa mở miệng, nói chưa dứt thì âm nhạc đã nổi lên ầm ĩ, nào trống đánh kèn thổi làm náo nức lòng người. Mọi người nhất loạt đứng lên, phụ nữ sửa lại nếp váy, đàn ông nắn lại cà vạt, một nam kéo theo một nữ, bên lôi bên níu ra tới sân nhảy.

  • Thưa cô, xin mời cô cùng nhảy được không?

Không ngờ được người chọn làm bạn nhảy, lòng cô vui như mở hội. Người này cao ráo, bảnh bao, cử chỉ nhã nhặn, mặt mũi thanh tú khiến cô rất mừng, duy có điều dưới cằm anh chàng có mụn trứng cá to trông rất chướng mắt, dường như cô đã gặp ở đâu đó rồi. Nhảy điệu gì cô cũng chẳng biết mà cũng không cần biết, cô chỉ biết có một khuôn ngực đàn ông áp sát ngực cô.

Xong một điệu, ai nấy ào ào trở về chỗ ngồi, tiếp sau là đố vui và trò vui, mục đích cuối cùng là hỏi được tên và số điện thoại của người cần tìm hiểu.

  • Thưa cô, xin cho biết quý danh? Địa chỉ nhà hoặc số điện thoại?

Nói thẳng vào vấn đề không cần vòng vo. Trả lời như tràng úng liên thanh. Thời buổi này người ta cần hiệu quả, việc gì cũng cần cho nhanh, ai còn có tâm tư đâu, hơi sức đâu mà nỉ non trước hoa dưới nguyệt, marathon tình cảm nữa cơ chứ!

Co toan mở xắc lấy cuốn sổ nhở để ghi số điện thoại nhà chàng thì mới hay chú thiên thần hài đồng có cánh đã bay đi đâu mất.

  • Ôi! – Cô ngạc nhiên khẽ kêu , đưa mắt tìm xung quanh.
  • Thưa cô, cô cần tìm gì ạ?
  • Dạ…, thưa không ạ.

Ra khỏi vũ hội, gió lạnh thoang thoảng làm bay mái tóc. Cảnh bến tầu có đèn đỏ soi tỏ đẹp nao người. Đèn nhấp nhô trên biển cùng đua nhau nhấp nháy cùng sao lấp lánh trên trời thật là thú vị. Lúc này thật là cảnh đẹp giờ tốt, huống hồ bên cạnh cô lại có chàng trai đêm ngày mơ tưởng, vì thế cô quên phứt chiếc xắc tay bị mất.

Cô sung sướng chạy ùa đến bên chiếc ghế đá toàn ngồi xuống thì chàng trai đã giơ tay ngăn lại:

  • Ghế không được sạch, để tôi lót chiếc khăn tay này đã!

Lịch sự, nhã nhặn, săn sóc chu đáo đến thế thì cô có đi mòn mấy đôi giầy sắt cũng khó kiếm đâu ra. Thế mà cô lại gặp được chằng chẳng mất công, cho nên cô cảm ơn luôn miệng.

Chàng cho tay vào túi quần lấy ra chiếc khăn tay, chiếc xắc nhỏ xíu cũng nhân đà rơi ra khỏi túi. Chàng vội vã khom lưng xuống lượm nhưng cô tinh mắt đã nhìn rõ chiếc xắc rõ ràng in hình một thiên sứ hài đồng, và chú bé đang giương cung nhắm bắn vào trái tim cô.

Tác giả: Mai Quân (Singapore)

Phạm Tú Châu (dịch)


Từ Khóa :