Truyện ngắn: Chúc mừng năm mới



Truyện ngắn: Chúc mừng năm mới

11:45 1/1/2019

Mỗi năm tôi lại kiểm tra các túi quần, túi áo vét của mình một lần. năm nào cũng vậy, vào đêm 31 tháng 12. Các bạn có thể tin hay không tin nhưng tôi cũng chẳng nói dối làm gì bởi vì chuyện đó không nói lên điều gì khác ngoài bệnh lười và tính cẩu thả, bừa bãi của tôi.

Thật ra, vì lười và cẩu thả đã đành nhưng tôi coi việc lục lại các túi ấy như một thói quen, một tập tục từ năm này qua năm khác mà tôi không hề có ý định từ bỏ.

Vào những giây phút cuối cùng của năm, tôi muốn khơi lại hình bóng của quá khứ một chút. Có lẽ nhờ thế mà tôi có thể nhìn rõ hơn hiện tại. và thậm chí đã từ từ bước vào tương lai?

Tôi lấy từ trong tủ quần áo ra ba bộ comple, dốc ngược những thứ có trong hai mươi tư cái túi, mười hai túi áo vét và mười hai túi quần.

Đó là những kỷ niệm… Vui có, buồn có… Những ước mơ đã trở thành hiện thực… và cả những điều mãi mãi chỉ là hy vọng…

Tôi dọn sạch mặt bàn làm việc. Những thứ được đặt lên đây sẽ theo tôi bước vào năm mới.

Tôi lôi từ dưới gầm bàn ra cái sọt đựng rác. Những thứ tôi không cần nữa sẽ được ném vào đây.

Hai thứ đầu tiên được tôi mạnh dạn để lên bàn đó là cuốn sổ điện thoại và cây bút máy. Từ năm này qua năm khác, hai vật này đã được chuyển từ túi này sang túi khác không biết mệt mỏi. Trước đây, cùng với chúng còn có chiếc lược chải đầu. Nhưng bây giờ trên đầu chỉ còn lơ thơ vài sợi tóc thì tôi chẳng cần dùng lược làm gì nữa.

Đây là cuốn lịch túi. Nó bao giờ cũng là thứ bay vèo vào sọt rác đầu tiên. Ba trăm sáu mươi nhăm ngày không bao giờ lặp lại. Những vòng tròn màu đỏ khoanh các ngày sinh nhật được tôi chuyển sang một cuốn lịch túi mới. Tất nhiên, không phải tất cả. Một số ngày sinh nhật sẽ biến mất, cũng như một số địa chỉ và số điện thoại. cũng như sẽ có những ánh mắt và những gương mặt bị lãng quên.

Còn đây là những chiếc vé xe buýt, tàu điện đã dùng. Phải chăng đây là một minh chứng nho nhỏ rằng tôi là một công dân luôn tôn trọng pháp luật và các quy tắc xã hội?

Cái gì nữa đây? Một tấm vé xổ số nhàu nát, các con số đã nhòe hết cả. Giờ thì nó chẳng còn giá trị gì nữa, vậy mà đã có những ngày tôi ngong ngóng chờ đợi, thấp thỏm hy vọng. Biết làm thế nào được. Đôi khi con người cũng cần những liều thuốc tinh thần như thế.

Một đồng tiền xu bằng đồng bóng loáng. Nó thực sự là một báu vật của tôi, hoặc chí ít ra cũng là thần hộ mệnh của tôi. Nó đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong việc giải uyết những nỗi đau đầu hàng ngày. Đi xem phim hay đi ngủ? Ăn trứng rán hay trứng ốp lếp? Mỗi lần như vậy tôi lại tung đồng xu lên. Mặt trái hay mặt phải, thế là xong. Tất nhiên, phương pháp này cũng không được khoa học cho lắm, nhưng bù lại, nó làm giảm bớt những căng thẳng không cần thiết cho hệ thần kinh.

Còn đây là hai bức thư của hai nhà phê bình của hai tạp chí khác nhau nhận xét về cùng một truyện ngắn gửi đăng của tôi. Một ông viết: “Vì quá tham nội dung nên đã giết chết văn phong độc đáo của mình”, ông còn lại thì than phiền: “Nội dung phong phú, cốt truyện độc đáo cũng không thể che giấu được trình độ kém cỏi, non nớt của người viết”. Tôi thực sự thán phục các nhà phê bình văn học đáng kính của chúng ta vì những cách nhìn hoàn toàn khác nhau nhưng vô cùng chính xác về một sự vật, hiện tượng bởi họ đã thống nhất ở một điểm chung quan trọng nhất: không thể đăng truyện ngắn của tôi được.

Sọt rác cứ đầy dần lên. Và điều đó làm tôi thấy buồn. tuy nhiên, nếu nhìn nhận vấn đề một cách lý trí hơn thì tôi nên mừng mới phải. Bởi vì như vậy, tôi sẽ chỉ mang theo mình vào năm mới những thứ hay nhất và cần thiết nhất. Những thứ đã không còn giá trị và ý nghĩa nữa tôi có thể mạnh dạn mà vứt đi.

Suy nghĩ lạc quan ấy đã giúp tôi nhanh chóng vứt hết những tấm vé đi xem phim, xem kịch, nghe hòa nhạc. mỗi tấm vé là cả buổi tối. Một buổi tối vui vẻ hay tẻ nhạt đây? Chắc chắn là số những buổi tối tẻ nhạt nhiều hơn rồi.

Năm chiếc cúc áo bị giật đứt khi tôi chen lấn giữa rừng người trên các phương tiện giao thông công cộng vào giờ cao điểm. Sang năm, chắc chắn số cúc xấu số này sẽ nhiều hơn lên vì tôi mới chuyển cơ quan và sẽ phải chuyển xe ba lần mỗi sáng.

Lại có cả nhãn chai rượu vang vùng Cáp-ca, dấu ấn kỳ nghỉ tuyệt vời của tôi ở Sô-chi. Không biết trong năm mới, tôi có được nhìn thấy biển nữa không?

Có rất nhiều giấy tờ ghi những chữ màu đỏ: “Việc cần làm”, “việc cần kết thúc”, “việc cần quyết định”… Tôi biết năm mới chắc chắn mình cũng sẽ viết những từ như thế và làm những việc như bấy lâu nay vẫn làm.

Từ lâu, tôi đã có ước mơ là vào một ngày đẹp trời sẽ bắt đầu tập thể dục buổi sáng. Có một nhà văn châm biếm đã viết thế này: “Trên đời không có gì dễ hơn việc bỏ thuốc lá. Riêng tôi đã bỏ thuốc đúng ba mươi hai lần”. Tất nhiên là tôi trân trọng các bậc tiền bối, nhưng tôi vẫn nghĩ rằng dễ nhất trên đời thật ra vẫn là việc quyết định bắt đầu tập thể dục. Riêng tôi, tôi đã định sẽ tập thể dục sáu mươi tư lần rồi.

Bao giờ tôi cũng rất hồi hộp chờ đợi giây phút trên mặt bàn sẽ xuất hiện vật cuối cùng. Bởi vật đó có ý nghĩa tượng trưng rất cao. Không biết nó sẽ đi đâu đây? Sẽ theo tôi bước vào năm mới hay sẽ lại bay vèo vào sọt rác?

Năm nay, thứ cuối cùng tôi tìm thấy là một điếu thuốc lá hút dở. Tôi còn biết làm gì hơn là châm lửa hút nốt điếu thuốc lá ấy.

Sau đây, tôi mở một chai sâm-panh và rót đầy một ly. Tối đến bên cửa sổ khẽ chạm cốc với tất cả, tất cả những ai đang ở ngoài kia, đằng sau khung cửa sổ.

Tiếng pha lê va vào kính kêu lách tách.

Chúc mừng năm mới!

Tác giả: A.Inin

Hà Việt Anh dịch