“Tôi ngồi đây chờ cơn bão tới”: Nỗi cô đơn của người trẻ chốn thị thành



“Tôi ngồi đây chờ cơn bão tới”: Nỗi cô đơn của người trẻ chốn thị thành

Vivian 3:30 7/1/2018

Cuộc sống bận rộn, quay cuồng của những người trẻ ở các đô thị đông đúc khiến họ luôn phải đối phó với những áp lực, sự mệt mỏi và cả nỗi cô đơn quẩn quanh không dứt. Nếu cứ mải miết suy ngẫm, so bì cuộc sống của bạn sẽ luôn mệt mỏi. Đôi lúc chỉ cần đứng dậy và sống tiếp thật tốt mà thôi.

Bằng giọng "khẩu văn" tưng tửng, bụi bặm, giễu nhại, Nguyễn Hải Nhật Huy đã kể sống động câu chuyện về đô thị hôm nay qua cuốn sách vừa ra mắt Tôi ngồi đây chờ cơn bão tới, mà hẳn bất cứ ai cũng thấy hình bóng mình trong đó.

Đô thị lấp lánh thơm tho, đô thị của các trung tâm thương mại, truyền thông và Internet, hơn bao giờ hết đã trở thành cỗ máy khắc nghiệt đang nhào nặn ra những con người giống nhau đến kỳ lạ. Nếu ta không chịu giống người khác hay kháng cự guồng quay mua nhà, tậu xe, đắp điếm lên người những thương hiệu tiêu dùng nổi tiếng, có em người yêu xinh đẹp thời thượng, tham dự tiệc tùng và lai vãng những quán cà phê sang chảnh, nếu ta cứ cật vấn mình là ai và có đang hạnh phúc, thì đô thị sẽ nghiền nát ta thành bãi nôn kinh tởm. Cho đến khi một cơn bão tràn qua…

"Xung quanh bạn có cả đống người cứ mặc định cho rằng: Họ yêu thương bạn vô cùng. Không có bạn thì họ chết toi. Nhưng họ không bao giờ có đủ thời gian để ngồi bên cạnh bạn. Họ không bao giờ muốn nghe bạn nói về giáo sư Snape hoặc tình bạn giữa Doraemon và Nobita chẳng hạn. Ý tôi là mọi thứ mà bạn thu thập được trên đường đời chỉ tổ làm bạn thấy cô độc hơn mà thôi. Đếch có gì trụ lại bên bạn vô điều kiện. Để giữ lại tất cả bên mình, bạn cứ phải phấn đấu không ngừng".

Sinh năm 1987 tại Đà Nẵng, Nguyễn Hải Nhật Huy bắt đầu kiếm sống bằng nghề lập trình viên từ năm 16 tuổi. Đầu năm 2016, anh khởi sự viết văn như một thú vui. Cuối năm đó, cuốn tiểu thuyết đầu tay Cô gái Hà Nội mập mặc Burqa ra đời. Hiện tại, anh đang tiếp tục tìm tòi để gắn bó lâu dài với thể loại tiểu thuyết.


Vivian