Thị trấn có hai người vẫn nghiêm túc thực hiện giãn cách và đeo khẩu trang



Thị trấn có hai người vẫn nghiêm túc thực hiện giãn cách và đeo khẩu trang

Phương Linh 8:0 25/10/2020

Tại thị trấn Nortosce hẻo lánh, những cư dân còn lại trong ngôi làng nhỏ của Ý là ông Carilli và ông Giampiero Nobili đều đeo khẩu trang mỗi khi gặp nhau. Họ nhất quyết đứng cách xa nhau một mét, dù thực tế là cả hai đều không có hàng xóm và hiếm khi rời khỏi thị trấn vắng vẻ của mình.

Tọa lạc tại tỉnh Perugia của Umbria, nổi tiếng với rất nhiều khách du lịch, Nortosce nằm trên một hẻm núi đá ở Thung lũng Nerina ở độ cao 900 mét, rất khó tiếp cận.

Nhưng bất chấp vị trí xa xôi, cả ông Carilli, 82 tuổi, và ông Nobili, 74 tuổi đều không cảm thấy an toàn trước một loại virus đã cướp đi sinh mạng của gần 37.000 người ở Ý.

Cụ ông Carilli chia sẻ: “Tôi sợ virus chết khiếp. Nếu tôi bị ốm, tôi phải tự lo cho mình. Ai sẽ chăm sóc tôi? Tôi cũng già rồi, nhưng tôi vẫn tiếp tục muốn sống ở đây để chăm sóc đàn cừu, những cây nho, nhổ nấm, chăm sóc tổ ong và vườn cây ăn quả của mình. Tôi ở đây để tận hưởng cuộc sống”.

Tôn trọng các nguyên tắc

Hiện tại, người Ý được yêu cầu phải giãn cách xã hội ít nhất một mét. Đeo khẩu trang là yêu cầu bắt buộc ở tất cả các không gian công cộng, cả ngoài trời và trong nhà, ngoại trừ nhà riêng.

Trong khi cảnh sát địa phương đã đưa ra các khoản phạt từ 400 Euro đến 1.000 Euro (khoảng 470 USD đến 1.170 USD) với những người không chịu đeo khẩu trang ở một số thành phố đông đúc nhất của đất nước, đối với cả ông Carilli và Nobili, việc đeo khẩu trang là một quy tắc thiêng liêng.

Ông Nobili cảm thấy sẽ rất thiếu tôn trọng nếu một trong hai người bỏ qua các biện pháp nghiêm ngặt được áp dụng trong đại dịch, bất chấp hoàn cảnh khá đặc biệt của họ.

Ông cho biết: Đeo khẩu trang và tôn trọng giãn cách xã hội không chỉ vì lý do sức khỏe. Đó không phải là điều gì  “xấu” hay “tốt”. Nếu có những quy tắc mà bạn cần tuân thủ vì lợi ích của chính bạn và người khác, đó là vấn đề về nguyên tắc.

Khi hai người đàn ông này gặp nhau để cùng thưởng thức cà phê Espresso tại nhà của cụ Carilli, họ ngồi uống trên một chiếc bàn dài hai mét, mỗi người ngồi một đầu bàn.

Họ cũng luôn đảm bảo duy trì giãn cách cách xã hội giữa hai người khi đi bộ đến đài phun nước bằng đá La Mã cổ đại để lấy nước suối trong lành.

Cụ Carilli sinh ra ngay trong làng, nhưng ông cụ đã dành phần lớn cuộc đời mình với công việc chế biến thịt hun khói ở Rome trước khi ông trở về sống trong ngôi nhà thời thơ ấu của mình vào tuổi nghỉ hưu.


Ông Nobili là em rể của ông Carilli. Ông  cũng chọn sống ở đây trong những năm tuổi xế chiều. Tuy nhiên, ông vẫn đang là một nghệ nhân đồ trang sức. Ông Nobili giải thích rằng thiên nhiên trong thị trấn rất đa dạng và được bao quanh bởi những khu rừng tuyệt đẹp đã truyền cho ông rất nhiều cảm hứng nghệ thuật.

Cuối những năm 90, rất nhiều cư dân tại đây đã trốn đến Rome và các thành phố khác để tìm việc làm sau hàng loạt các trận động đất đã xảy ra ở nước Ý. Vì thế, cả ông Carilli và Nobili đã tìm lại được thị trấn chỉ có riêng mình. Hiện tại, họ còn có những người bạn đồng hành là chú chó truffle (chó săn nấm cục) và 5 con cừu của ông Carilli. Thỉnh thoảng, họ vẫn gặp gỡ những thành viên khác trong gia đình sống bên ngoài thị trấn.

Thị trấn tách biệt

Nortosce được kết nối với đất liền bằng con đường tuyệt đẹp duy nhất có các lối rẽ ngoằn ngoèo mà không có lan can an toàn. Nhưng chính điều này đã mang đến một tầm nhìn ngoạn mục ra dãy núi Sibillini hoang dã, nơi có những người hành hương và du khách từng dạo chơi.

Ông Carilli cho hay: Con đường đó sẽ dẫn trực tiếp tới chỗ chúng tôi. Vì thế sẽ không có ai tới đây trừ khi mục đích của họ là đi thẳng tới Nortosce. Nhưng vào mùa hè, thị trấn sẽ đông hơn một chút khi nhiều gia đình trở lại ngôi nhà tổ tiên của họ tại đây. Do nơi này đã từng xảy ra nhiều trận động đất khủng khiếp nên tất cả đã chạy trốn hết.

Ẩn mình trên những ngọn đồi, Nortosce có vị trí lý tưởng để tham quan các vùng Abruzzo và Marche gần đó, đặc biệt là thị trấn La Mã cổ đại Ascoli Piceno.

Ngôi làng xuất hiện từ thời trung cổ. Theo truyền thuyết, người định cư đầu tiên tại đây là một nông dân từ thị trấn Rocchetta gần đó đã tới và trồng cây ăn quả trong một khu vườn.

Cái tên Nortosce có nguồn gốc kết hợp của từ "nut" và "orchard" trong tiếng địa phương cổ.

Kỉ niệm đẹp về ngôi làng mà ông Carilli nhớ nhất là lễ hội thu hoạch được tổ chức hàng năm trên quảng trường nhỏ trước nhà của ông, nơi dân làng sẽ mang bò tới dẫm lên những bó thóc lúa để làm sạch những hạt thóc, hạt gạo.

Ông cũng nhớ về cảnh mẹ mình và những người bạn của bà đang đội những chiếc bình gốm trên đầu để đi lấy nước suối mới chảy ra từ những chiếc máng cũ.

Những con hẻm quanh co của thị trấn và những lối đi có mái vòm dẫn tới một nhà thờ cổ kính với những ngôi mộ tuyệt đẹp. Nơi đây còn xuất hiện nhiều tàn tích của một khu vực cổ, lâu đời nhất trong làng, được bao phủ bởi thảm thực vật tươi tốt. Và xung quanh nó, nhiều ngôi nhà mới cũng được xây dựng.

Trong khi lâu đài cổ của Nortosce bị sụp đổ cách đây nhiều năm, một loạt các ngôi nhà màu đỏ, hồng, xanh lá cây, cam và kem với cửa sổ sơn màu sáng và tường dốc thời Trung cổ vẫn còn đó, dù chúng đã được xây dựng lại một phần sau trận động đất lớn cuối cùng trong những năm 1970. Các vỉa hè lát đá cuội tại Nortosce cũng được bảo tồn rất tốt.

Nhiều chuồng trại từ đá đổ nát với cửa gỗ dày thời Trung cổ và chốt kim loại được tìm thấy ở đây, mang đến cái nhìn thoáng qua về cuộc sống nông thôn trong quá khứ.

Lối sống giản đơn

Vì ở đây không có các quán bar, nhà hàng, khách sạn hay bất kỳ một cửa hàng nhỏ nào, nên hai người đàn ông thỉnh thoảng phải ghé thăm các thành phố lân cận khi cần thiết để mua sắm một số đồ dùng tất yếu.

Ông Carilli cho biết: chúng tôi có một cuộc sống rất đơn giản. Tất cả những gì chúng tôi đang có sẵn là không khí trong lành giàu oxy, sự yên bình, tĩnh lặng và nước từ nguồn núi trong lành.

Ông nói tiếp: Đó là sự cứu rỗi cho cả hai chúng tôi. Bất cứ khi nào tôi cần phải đến một thành phố lớn, tôi cảm thấy buồn nôn, mệt mỏi. Tôi ghét tiếng ồn.

Với những rừng cây sồi, cây tầm vông, cây dẻ, cây thông xen kẽ những cánh đồng dâu rừng, nấm cục, măng tây hoang dã cùng những chú dê đang gặm cỏ, khung cảnh thiên nhiên của Nortosce thật mê hoặc.

Nhưng mùa đông ở đây rất khắc nghiệt. Sự xa cách về mặt địa lý của Nortosece với các thành phố lớn sẽ khiến cho những cư dân và những ai định tái sinh sống ở đây sẽ gặp nhiều khó khăn.

Thị trấn hiện đang có một số ngôi nhà nông thôn đã được cải tạo để bán. Trên thực tế, một ngôi nhà đã bán được trong thời gian gần đây với giá 20.000 Euro.

Tuy nhiên, ông Nobili nhấn mạnh rằng những người muốn tái định cư ở đây nên chuẩn bị cho bản thân những gì tốt nhất và học cách điều chỉnh lối sống.

Ông đánh giá: “Cuộc sống ở đây khá dễ chịu nhưng bạn cần phải thích nghi. Chúng tôi không có cửa hàng, không có hiệu thuốc, không có bác sĩ… Mỗi khi bạn cần mua bánh mì hoặc lấy đơn thuốc, bạn phải xuống thị trấn Borgo Cereto gần đó”.

Thị trấn cũng có một vẻ gì đó hoang vắng, thậm chí gây cảm giác… rùng rợn với những con lợn rừng và chó sói rình rập ở một số khu vực và thỉnh thoảng rình giết những con cừu.

Nhiều năm trước, các cư dân lớn tuổi đã kể lại những câu truyện kỳ lạ, ví dụ như có những phù thủy ẩn náu trong các hang động bằng đá granit trắng đã đánh cắp ngựa lúc nửa đêm để chạy trốn. Sau đó, dân làng đã  phát hiện ra những con vật của họ bị đổ mồ hôi vào buổi sáng hôm sau.

Dù thừa nhận là Nortosce không phải là nơi lý tưởng dành cho tất cả mọi người, nhưng ông Carilli sẽ không đánh đổi để lấy bất cứ thứ gì bởi ông thích sống ở một nơi độc đáo như thế này. Và ông có cơ hội được gần gũi nhiều hơn với thiên nhiên.

Khu vườn nho nhỏ của ông có một vài chai rượu vang. Ông thưởng thức rượu vang với món Gnocchi (một loại bánh từ bột, khoai tây có thể ăn với sốt), mì ống xoắn và thịt cừu Ragout.

Cụ ông Carilli chia sẻ: “Vào mùa đông, tuyết rơi rất lạnh. Nhưng chúng tôi đã quen với điều này. Ngày tháng cứ thế trôi qua thôi… Buổi sáng, tôi ở với những con thú của mình. Buổi chiều, tôi vào nhà và đốt một đống lửa lớn, cứ thế im lặng trong sự ấm áp cho tới ngày hôm sau”.

Cuộc sống của hai người đàn ông cứ diễn ra chầm chậm một cách bình dị như thế…


Phương Linh

Theo CNN

Từ Khóa : Italia