Still Alice– sẽ thế nào nếu một ngày mẹ không còn nhớ bạn?


Still Alice– sẽ thế nào nếu một ngày mẹ không còn nhớ bạn?

Vân Anh 18:37 13/5/2017

Nếu ai đã có dịp xem bộ phim Still Alice, có lẽ trong đầu họ sẽ hiện lên những câu hỏi chưa từng nghĩ đến một lần trong đời. Still Alice (2013) không chỉ mang đến cho nữ diễn viên Julianne Moore giải Oscar danh giá cho vai diễn Alice, mà còn làm thổn thức biết bao trái tim của những đứa con khi họ nhận ra thời gian bên cha mẹ thật quý giá biết bao.

Khi tình mẫu tử bị thử thách

Alice (Julianne Moore) là mẫu phụ nữ tưởng như có tất cả danh vọng, hạnh phúc

Alice, là một người phụ nữ tưởng chừng như có tất cả. Ở tuổi 50, bà là giáo sư giảng dạy ngôn ngữ ở trường đại học Colombia,vàtác giả của một cuốn sách nổi tiếng về đa ngôn ngữ. Bà có một người chồng doanh nhân thành đạt và là mẹ của ba đứa con tài năng– Anna (Kate Bosworth), Tom (Hunter Parrish) và Lydia (Kristen Steward). Nhưng rồicâu chuyện nhanh chóng trở thành những bi kịch nhỏ đan xen, khởi nguồn từ một bi kịch lớn khi Alice phát hiện mình đang ở giai đoạn đầu của căn bệnh mất trí nhớ Alzheimer di truyền từ người cha nghiện rượu. Từ đây, bộ phim không chỉ là cuộc chiến đơn thuần của Alice với căn bệnh quái ác, mà còn là khởi nguồn của những va chạm trong các mối quan hệ gia đình: quan hệ vợ chồng, quan hệ giữa Alice và những đứa con.

Bộ phim đã thể hiện một cách chân thật nhất nhân vật Alice,với những sắc thái tâm trạng và cách bà đối diện trong một tương quan giữa bi kịch của bản thân và lợi ích của con cái. Trong khi phải chịu những đau đớn do căn bệnh đang ngày càng tiến triển, Alice và chồng buộc phải thông báo cho cả ba đứa con về nguy cơ di truyền với sự dằn vặt mà có lẽ chỉ có những bậc làm cha mẹ mới hiểu. Câu chuyện cứ thế, chậm rãi chứ không giật gân, nhẹ nhàng tĩnh lặng với những thanh âm của xúc cảm chứ không thê lương, bi thảm. Đó là cuộc sống của một gia đình đang phảicố gắng thích ứng với một người mẹ đang dần mất đi kí ức, trong khi vẫn phải duy trì nhịp sống riêng của mỗi thành viên.

Căn bệnh Alzheimer lại là điểm khởi đầu cho việc thiết lập lại những mối quan hệ trong gia đình

Trong khi Anna đang mang thai những tháng cuối cùng, Tom chuẩn bị kết hôn và Lydia vẫn mờ mịt vật lộn với ước mơ ở một thành phố khác thì Alice, cũng như bất kì người mẹ nào, vừa mang trong mình những ngổn ngang lo lắng cho cuộc sống và niềm hạnh phúc của những đứa con, vừa đấu tranh với một sự thật rằng có thể một ngày bà sẽ quên cả chúng. Những nút thắt thường nhật, những câu hỏi về cuộc sống, những khổ đau và hạnh phúc, cùng với sợi dây liên kết giữa cha mẹ và con cái, anh chị em phải đến lúc này mới thực sự được bộc lộ vàthách thức bởi căn bệnh quái ác. Đặt những nhân vật là những đứa con vào hoàn cảnh éo le khi biết mẹ sẽ dần mất kí ức về mình, dường như là phép thử cho trái tim và cách đối diện của con cái, từ trong phim đến những cuộc đời thực.

Vẻ đẹp của người mẹ và tình mẫu tử

Câu chuyện “chân thực đến choáng váng” (theo The Guardian) này mang đến cho người xem cái nhìn cận cảnh về cuộc đấu tranh giành giật từng mảng kí ức của những người mắc bệnh Alzheimer và cả những người thân xung quanh họ. Alice là một người mẹ tuyệt vời như bao người mẹ khác, vừa chăm sóc những đứa con cho đến khi chúng nên người, vừa theo đuổi sự nghiệp mình gây dựng với ý chí và sức mạnh phi thường, vừa cáng đáng và kết nối cả gia đình. Và khi mọi thứ đảo ngược, dù muốn hay không, Alice cũng không còn khả năng tự chăm sóc mình. Lúc này gia đình Alicetrở nên chao đảo vì mất một điểm tựa,để rồimọi người nhận ra rằng họ phải tập thích ứng vìhọ cũng dần hiểu đã đến lúc mẹ cần đến mình.

Mỗi thành viên trong gia đình dần phải học cách thích ứng với người mẹ đang dần mất những ký ức về mình

Có lẽ đây khôngchỉ là câu chuyện hư cấu trong tiểu thuyết hay phim ảnh, mà còn là chân dung phản chiếu rất nhiều gia đình và tình mẫu tử trong cuộc sống hiện đại, nhất là khi gia đình nhiều thế hệ đã không còn phổ biến như trước kia – chúng ta lớn lên và rời xa vòng tay cha mẹ như một lẽ tất yếu của quá trình trưởng thành.

Có những khán giả chia sẻ rằng, họ đã khóc không chỉ một hai lần mỗi khi lắng nghe cuộc chuyện trò của Alice với những đứa con. Đó làkhi cậu con trai Tom đưa Alice đến tham dự hội nghị những người Alzheimer, khi Anna lặng người nhìn người mẹ yếu ớt vì bệnh tật ôm chặt đứa con bé bỏng mới sinh với niềm tinvô giá. Và Lydia, đứa con gái út đang chọn cho cho mình một hướng đi khác hẳn các anh chị: không đại học, không một công việc ổn định như các thành viêntrong gia đình, một mình chuyển đến Los Angeles để theo đuổi mơ ước trở thành diễn viên.

Mối quan hệ của hai mẹ con Alice – Lydia là tác nhân gây xúc động mạnh với người xem

Chính diễn viên Kristen Steward, trong một bài phỏng vấn, đã thừa nhận mối quan hệ giữa hai mẹ con trong phim thực sự là “phản ứng hóa học”.Mọi thứbắt nguồn từ những khác biệt do khoảng cách thế hệ: trong khi Alice cho rằng con gái mình đang hủy hoại tương lai vì một giấc mơ viển vông, thì Lydia lại cảm thấy mình không được mẹ thấu hiểu và ủng hộ. Để rồi từđó,xung đột thế hệ giữa hai người phụ nữ này dần được hóa giải, khi tình trạng bệnh tật của mẹ khiến cô dành nhiều thời gian cho mẹ mình hơn: những cuộc chuyện trò qua Skype, những cuộc viếng thăm ngày càng đều đặn. Và qua những hiểu lầm,Lydia đã hiểu thêm về người mẹ của mình,đã học cách tha thứ và cảm thông với những gì bà đang trải qua.Và cuối cùng, đó là tìm thấy sợi dây kết nối của tình mẫu tử.

Vẻ đẹp của tình mẫu tử ngân nga trong từng trường đoạn phim

Thành công của bộ phim đến từ những hoạt cảnh tự nhiên không chút gượng gạo, theo diễn biến tâm lý nhân vật, với màu sắc điện ảnh sống động và tươi sáng, như muốn truyền tải thông điệp về vẻ đẹp của những điều nhân văn và khúc triết nhất. Từ đó, ta tìm thấy những thông điệp giản dị mà sâu sắc về tình cảm gia đình, những điều đơn giản nhưng lại dễ bị bỏ qua trong quá trình trưởng thành của mỗi con người.

Như một khúc nhạc đẹp và buồn, những kí ức đậm nét nhất của Alice khi trí nhớ đang dần tan biến hết lại chính là hình ảnh người mẹ thật đẹp trong một kí ức tuổi thơ. Có lẽ,không phải bàn cãi khi nhận định diễn xuất tài tình và chân thật của Julianne Moore chính là một trong những yếu tố mang lại thành công cho bộ phim không chỉ về mặt thương mại hay điện ảnh, mà còn lấy nước mắt của biết bao khán giả.

Khi bộ phim kết thúc, chắc hẳn người xem cũng đều chia sẻ một cảm xúc chung, đó là sự thôi thúc muốn gọi điện cho mẹ mình chỉ để lắng nghe giọng nói lo lắng ưu tư thường ngày, để nhận ra sự vô giá trong từng lời trách mắng mà có lẽ họ đã vô tình lãng quên dần theo năm tháng.


Vân Anh

Từ Khóa : Still Alice