Self/less (Kẻ thế mạng): Cuộc “lột xác” chưa thành công



Self/less (Kẻ thế mạng): Cuộc “lột xác” chưa thành công

Du Du 18:57 12/8/2015

Self/less (Tên chiếu ở Việt Nam: Kẻ thế mạng) là bộ phim khoa học giả tưởng tầm trung khai thác những trăn trở của con người về cái chết và sự trường sinh, về khát vọng sống lâu và trẻ mãi đã kéo dài từ hàng ngàn năm nay, trên một nền cốt truyện có phần vừa quen vừa lạ. Trong bộ phim này, diễn viên đoạt giải Oscar Ben Kingsley “muốn” trẻ lại và ông đã có cơ thể của Ryan Reynolds.

Ông trùm New York Damian Hale (diễn viên Ben Kingsley thủ vai) có một cuộc sống vương giả nhờ đôi tay làm việc không ngừng nghỉ và một cái đầu khôn ngoan, nhưng giàu có và quyền lực cũng có giá của nó. Mặc dù có một đội ngũ nhân viên tận tâm, ông trùm bất động sản có cuộc sống vô cùng cô đơn và ốm yếu mà không có người thân chăm sóc. Chiến đấu với căn bệnh ung thư đã ở giai đoạn cuối, Damian cố gắng sống “tốt” quãng thời gian còn lại, sửa chữa sai lầm và đối mặt một mình với cái chết không thể tránh khỏi.
 
Tuy nhiên, khi một tấm thẻ bí ẩn xuất hiện trên bàn làm việc, Damian phát hiện ra rằng không phải không có cách tránh khỏi cái chết. Nhờ một ca phẫu thuật được gọi là “Shedding” (Tạm dịch: Lột xác) của nhà khoa học người Anh bí ẩn Albright (Matthew Goode), Damian có cơ hội đón nhận trải nghiệm cuộc sống một lần nữa. Sau ca phẫu thuật, ý thức/linh hồn ông được chuyển vào một thân xác trẻ trung (Ryan Reynolds), Damian một lần nữa hưởng thụ cuộc sống, cho đến khi phát hiện ra cuộc phẫu thuật cách mạng của Albright đi kèm với tác dụng phụ không mong muốn.
 
 
Được đạo diễn bởi Tarsem Singh (phim The Cell – Bí mật dưới nấm mồ), Self/less đã được công chiếu ở một số nước trong tháng 7 vừa qua, nhận được đánh giá trên trung bình với điểm số 6,5/10 trên IMDb. Đối với những khán giả chưa từng trải qua dạng phim như Self/less, tác phẩm mới nhất của Singh là một loạt sự đan xen các quan điểm: đạo đức và cái ác, trắng và đen, sống và chết, đối mặt hay trốn tránh. Nhưng thực tế, cách dẫn dắt bộ phim, ý tưởng cho câu chuyện đã được nhiều nhà làm phim khác khai thác. Singh mang đến một bộ phim thú vị, nhưng ở những khoảnh khắc “ngạc nhiên” hay cần “trầm ngâm suy tư”, lại không đủ bất ngờ, chuyển tông khá đột ngột hay các cảnh hành động rời rạc phá vỡ cảm xúc và tâm trạng của người xem.
 
Sự nhạt nhẽo trong cao trào đã khiến Self/less trở thành tác phẩm ít sáng tạo nhất của Sing tính đến lúc này. Đây không phải bộ phim duy nhất vấp phải vấn đề này mà người xem từng biết, nhưng ngay cả những bộ phim khiến giả “buồn ngủ” như Mirror Mirror hay The Immortals cũng mang lại một chút hấp dẫn với các cảnh quay “có vị” độc đáo. Self/less có cốt truyện và phân cảnh hợp lý, nhưng lại buồn tẻ. Một sự thất vọng khá lớn, khi khán giả trót đặt kỳ vọng cao vào một đạo diễn có cách làm phim mạnh dạn và giàu trí tưởng tượng như Singh.
 
 
Ben Kingsley trong vai Damian “chính hãng” là một kẻ tàn nhẫn và ích kỷ, một gã đàn ông tuyệt vọng bám vào tiền và danh vọng của mình để níu kéo cuộc sống, vậy mà chỉ sau ca phẫu thuật, khi linh hồn chui vào thể xác do Reynolds đóng, ông ta lại trở thành một “gã trẻ trâu” quá chóng vánh, hay nói cách khác, có ít “Damian bản gốc” trong “Damian bản mới”. Người ta không thấy cái nhìn của Kingsley trong đôi mắt của Reynolds. Điều này khiến khán giả càng khó phân biệt khi sau này, hai nhân cách trong cùng một cơ thể đối chọi với nhau – điểm hấp dẫn nhất của bộ phim. Bù lại, Damian “trẻ” của Reynolds có sự cân bằng khá tốt giữa cảm xúc, hài hước và hành động, đủ để hướng dẫn khán giả đi qua thế giới giả tưởng của Self/less. Đây cũng là kiểu nhân vật thường thấy trong phim của Singh: một anh hùng hấp dẫn nhưng không quá nổi bật và dễ bị hòa vào đám người hùng đã quá đông của Hollywood. Có thể nói, Self/less không khác gì Society (1989) với cùng ý tưởng về những gã tỷ phú nhàn rỗi và suy đồi, ăn chơi hưởng lạc trên nền khoa học kinh dị, chỉ có điều Society được xử lý tốt hơn nhiều.
 
Ảnh: Focus Features
 
Matthew Goode khá nhuần nhuyễn trong vai một gã thiên tài điên rồ. Với nhiều diễn viên, cá tính và sự quyến rũ của nhân vật Albright có thể khiến họ “ngộp thở” và cứng nhắc, nhưng Goode đã giữ đủ liều lượng cho nhân vật của mình. Ngoài ra, Self/less còn xuất hiện nhiều diễn viên nổi tiếng trong vai phụ, như Victor Garber (phim The Flash), Derek Luke (phim Empire), Natalie Martinez (phim Under the Dome), và Michelle Dockery (phim Downton Abbey). Tất cả đều xuất hiện không nhiều nhưng đủ sắc nét để khắc họa nên câu chuyện về gã Damian đi tìm câu trả lời về cuộc sống và sự bất tử. Diễn viên nhí 8 tuổi Jaynee-Lynne Kinchen xuất hiện trong những cảnh hay nhất của bộ phim. Dù là phim khoa học giả tưởng, mối quan hệ giữa Damian và Anna (Kinchen) là một điểm nhấn đáng chú ý của Self/less, góp thêm một tầng ẩn ý trong bộ phim vốn đã “xoắn xít” nhiều sợi dây quan hệ.
 
Ảnh: Focus Features
 
Nhìn chung, Self/less có một dàn diễn viên chất lượng, nguyên liệu thú vị, và một đạo diễn giàu ý tưởng, song lại thất bại trong việc ghép các điều đó với nhau và tạo sự độc đáo trên nền trời Hollywood. Self/less không phải bộ phim duy nhất khai thác đề tài này, nhưng thật không may, nó lại có tất cả cả các vấn đề mà những phim trước phạm phải: đủ tính giải trí nhưng thiếu khoảnh khắc đáng nhớ, kịch bản có phần rối và hình ảnh thiếu tinh tế - tất cả không mang lại cái nhìn sâu sắc vào sự lão hóa - sự bất tử, sự tái sinh và cái chết.
 
Self/less có độ dài 116 phút và gắn PG-13 ở Mỹ do có một số cảnh bạo lực, tình dục và ngôn ngữ “kích động”.
 
Xem thêm:
 
 

Du Du

Từ Khóa :