Quy định chẳng giống ai



Quy định chẳng giống ai

Lục Kiếm 12:28 10/9/2018

Tưởng như tài khoản ngân hàng là tài sản của riêng cá nhân, tổ chức, vậy mà bỗng chốc thành hàng hóa công cộng.

Ảnh minh họa: India Times

Bấy lâu nay, ai cũng hiểu rằng tài khoản ngân hàng có thể hiểu nôm na là tài sản của cá nhân, tổ chức đặt tại ngân hàng nhờ giữ hộ. Tất nhiên sẽ có phí đàng hoàng, và trách nhiệm của người giữ là không để nó lọt vào tay bên thứ ba, bất kể là số tiền trong đó hay các nội dung liên quan, ngoại trừ một số trường hợp đặc biệt do luật pháp quy định. Bảo mật chính là công cụ mạnh mẽ nhất để các ngân hàng có thể hoạt động.

Nhưng nay, nó có thể bị đe dọa. Theo đề xuất sửa đổi bổ sung Luật Quản lý Thuế, Bộ Tài chính là đưa vào nội dung hướng dẫn các ngân hàng thương mại trước khi chuyển tiền thanh toán từ các tổ chức, cá nhân trong nước cho các bên cung cấp dịch vụ nước ngoài phải khấu trừ số thuế mà bên cung cấp dịch vụ nước ngoài phải nộp vào ngân sách.

Chưa hết, ngân hàng thương mại có trách nhiệm cung cấp thông tin tài khoản của khách hàng là người nộp thuế mở tại ngân hàng cho cơ quan quản lý thuế (bao gồm thông tin về mở tài khoản; số tài khoản; nội dung giao dịch qua tài khoản, số dư tài khoản; mã số thuế của người nộp thuế…).

Điều này bức xúc bởi nhẽ tài khoản ngân hàng là nơi gần như bất khả xâm phạm, bởi theo quy định của Nghị định số 70/2000/NĐ-CP, tổ chức, cán bộ và nhân viên không được cung cấp, tiết lộ thông tin liên quan đến tiền gửi, tài sản gửi của khách hàng, trừ trường hợp quy định tại Điều 5 và Điều 6 của Nghị định này. Mà trong điều 5, 6 không có nội dung nào liên quan đến trách nhiệm cung cấp thông tin cho bên thứ ba là tổ chức quản lý nhà nước, trừ viện kiểm sát, tòa án, cơ quan công an đang điều tra vụ án, thậm chí ngân hàng có quyền từ chối yêu cầu cung cấp nếu chưa khởi tố vụ án.

Về vấn đề khấu trừ thuế, Luật sư Bùi Quang Nghiêm, Đoàn luật sư TP.HCM, cho rằng nếu thành hiện thực, thì đây sẽ là “thành tựu luật pháp” của riêng Việt Nam. Theo ông Đậu Anh Tuấn, quy định của Luật Các tổ chức tín dụng, Luật Phòng chống rửa tiền và các quy định khác có nêu các ngân hàng thương mại chỉ có thể chuyển tiền nếu nhận được văn bản cưỡng chế thuế của cơ quan nhà nước có thẩm quyền; trong thời hạn cưỡng chế thuế, tài khoản của khách hàng còn tiền mà không bị phong tỏa bởi các bên cầm cố, thế chấp. Khi hết thời hạn thi hành cưỡng chế thuế, tài khoản của khách hàng phát sinh tiền thì ngân hàng thương mại cũng không thể chuyển tiền cho ngân sách nhà nước được. Ngay cả Tòa án cũng thường chỉ phong tỏa tài khoản, chứ ít khi đụng đến số dư cụ thể trong đó cho đến khi có phán quyết cuối cùng.

Tương tự, chuyện Bộ Giao thông đòi hỏi chủ ôtô phải có tài khoản để dễ bề phạt nguội cũng gây tranh cãi. Thứ nhất, có lập tài khoản hay không là quyền tự do lựa chọn của mỗi người, khi muốn đụng đến quyền này thì phải thông qua Quốc hội xem xét. Thứ hai, giống như chuyện khấu trừ thuế, liệu các ngân hàng có dám mạo hiểm với cam kết bảo mật của mình để chuyển tiền cho bên thứ ba trong khi chưa nhận được sự đồng ý của chủ tài khoản?

Không thiếu cách đơn giản để thu thuế, thu tiền phạt mà hạn chế khả năng nợ đọng. Nhưng không hiểu sao, cả Bộ Tài chính và Giao thông Vận tải lại lựa chọn hình thức phức tạp nhất!


Lục Kiếm