Nhà giáo đang cô đơn trên bục giảng



Nhà giáo đang cô đơn trên bục giảng

Quốc Khánh 0:10 25/4/2019

Những nhà giáo chân chính, những người thầy tâm huyết với nghề không khỏi ngậm ngùi, chua xót khi người thầy đang bị bủa vây bởi những điều nằm ngoài nhà trường. Nó khiến cho nhà giáo bị cô lập và luôn cảm thấy cô đơn trong cái nghề “trồng người” được người đời tôn vinh là “cao quý” của mình.

Thời gian qua, những vụ tiêu cực trong ngành giáo dục khiến chúng ta không khỏi giật mình. Đại án gian lận thi cử ở Hà Giang, Hoà Bình, Sơn La, những vụ xâm hại tình dục học sinh của các thầy giáo ở Hà Nội, Lào Cai, Bắc Giang, các clip nhóm học sinh đánh bạn phải nhập viện... khiến cho bức tranh giáo dục càng trở nên u ám. Đặc biệt, với nhiều thông tin tiêu cực bủa vây càng làm cho nhà giáo cô đơn hơn trên bục giảng.

Giáo dục đang được quan tâm đặc biệt của cộng đồng mạng xã hội. bởi đó là nền tảng cho sự phát triển. Tuy nhiên, sự quan tâm ấy lại khiến những người làm nghề cảm thấy đau xót, buồn tủi.

Chẳng còn gì đáng buồn hơn khi các nhà giáo trở thành tâm điểm của mạng xã hội vì gian lận thi cử, xâm hại tình dục trẻ em, ngoại tình... Những thứ mà dù đứng ở góc độ đạo đức xã hội hay pháp luật đều khó có thể dung thứ. Tuy nhiên, nhìn ở góc độ khác, chúng ta có thể cảm nhận được sự cô đơn của người thầy trong sự nghiệp trồng người.

Còn gì cô đơn hơn khi chính phụ huynh, học sinh của mình lại trở thành những "anh hùng bàn phím" mỉa mai về công việc, đồng nghiệp của mình! Cũng bởi trường học đang dần biến thành cái chợ. Nơi mà các dịch vụ bán sách, bán giấy, bán sữa, bán bảo hiểm, du lịch... hoạt động nhộn nhịp như hội chợ. Nơi mà thầy cô giáo trở thành những người bán sách "không giảm giá" trong khi ngoài thị trường có thể được giảm đến 20% giá bìa, thì chuyện phụ huynh hay thậm chí chính học sinh coi thường thầy cô là điều vô cùng dễ hiểu.

Tôi cũng là một nhà giáo và cảm thấy rất buồn khi phụ huynh của một học sinh giỏi mà tôi dạy nói rằng: "Cháu nó bảo nó ghét nghề giáo viên lắm thầy ạ!". Khi nghề giáo bị "ghét" thì lấy đâu ra sự tôn trọng với người thầy.

Không chỉ vậy, thầy giáo còn là nạn nhân của bệnh thành tích, bệnh hình thức đã trở thành căn bệnh thâm căn cố đế của ngành giáo dục. Hàng chục loại sổ sách, hàng chục loại hồ sơ mà ai cũng biết làm chỉ để... cho có nhưng vẫn cứ phải có khiến giáo viên mệt mỏi. Ai trong ngành giáo dục đều biết, rất nhiều loại sổ sách như kiểu: sổ tự học tự bồi dưỡng, kế hoạch bồi dưỡng thường xuyên, kế hoạch giảng dạy và ghi chép chuyên môn.... chỉ được làm khi có đoàn kiểm tra.

Ngoài ra, cái gọi là "chỉ tiêu kế hoạch" thực chất là để phục vụ cho "thành tích" của nhà trường, của phòng, của sở. Và người thầy trở thành kẻ thực thi những kế hoạch, những chỉ tiêu đã được "vẽ" ra từ đầu năm. Tất nhiên, chẳng ai dại gì mà "không đạt chỉ tiêu". Bởi nó liên quan đến thành tích, đến thi đua của chính bản thân mình.

Lương thấp, chế độ đãi ngộ thấp cũng khiến cho vị thế của người thầy không còn được tôn trọng như trước nữa. Thầy giáo trở thành kẻ yếu thế, nghèo túng về tiền bạc, eo hẹp về hiểu biết trong xã hội.

Bị bủa vây bởi bệnh hình thức, bệnh thành tích, ánh mắt soi mói, mỉa mai của cộng đồng mạng, sự "sòng phẳng" đến phũ phàng của phụ huynh và học sinh... chưa lúc nào nhà giáo cô đơn và đáng thương như lúc này!


Quốc Khánh