Mùa loa kèn đang về đã nhớ…

Mùa loa kèn đang về đã nhớ…

Diệp Tử 18:11 2/4/2015

“Tháng tư về, gió hát mùa hè, có những khung trời xanh thế...” Hà Nội đang bước sang những ngày đẹp nhất. Gió thơm mùi nắng mới, những tán cây cũng xanh hơn. Bất giác, đâu đó một khoảnh khắc lãng mạn giữa đôi tình nhân khiến họ đi bên nhau thêm ý nghĩa: “Em này, đi chầm chậm thôi nhé, có một mùa hoa vẫn đang đợi em…!”

Hà Nội cũng thật kì lạ. Mỗi một mùa đi qua lại thành một mùa nhớ. Có những nỗi nhớ rõ ràng, có những nỗi nhớ chẳng thể gọi tên. Như là nhớ một màu trắng dịu dàng nào đó nơi góc phố, hay da diết với hình ảnh những cánh hoa mỏng manh nương mình theo những gánh hàng của các mẹ, các chị rong ruổi khắp hang cùng ngõ hẻm. Đôi khi lại chỉ đơn giản từ những vòng xe quay đều, chậm rãi như những nhịp trái tim cần lắm an nhiên, cũng khiến ai đó nhớ về những ngày tháng Tư rất hiền, có mùa loa kèn nở.
 
 
 
Màu hoa trắng xanh đã về làm bừng sáng từng góc phố. Tuy nhiên, nếu không kịp níu giữ những bông loa kèn duyên dáng thì rất có thể loài hoa ấy sẽ vội vàng đến, vội vàng đi, đôi khi, với ai đó, nó trở nên thoáng qua đến thảng thốt. Ấy thế nhưng, chờ đón lắm thì cũng chỉ được cắm những bông hoa ấy được hai đến ba lần trong bình rồi lại chênh vênh chờ tiếp đến tận mùa hoa năm sau.
 
 
“Em này, em có còn nhớ mùa hoa ấy không? Em có còn nhớ những góc phố thơm dịu dàng, những khoảng trời xanh nhè nhẹ và cả những ngày tháng tuổi trẻ?” Hà Nội thì vẫn vậy, tháng Tư vẫn đẹp, chỉ có con người là đổi thay, vội vã hơn, ồn ào hơn. Nhưng cái thú được dừng lại bên đường, chọn một bó loa kèn trên những chiếc xe rong vẫn khiến nhiều người thích thú, tận hưởng vẻ đẹp trời đất ban cho mỗi mùa trong năm.
 
(Ảnh: Quách Duy Long)
 
(Ảnh: Caoanhtuan)
 
Cuộc đời giờ đang có quá nhiều thứ để tận hưởng nhưng niềm hạnh phúc chờ đón một mùa hoa của tháng Tư vẫn khiến người Hà thành xốn xang, để rồi mùa hoa đang đến nhưng đã vội vấn vương cho những khoảnh khắc ít ỏi của loa kèn hiện hữu trên phố, cuống quýt sợ “nàng” đi, để lại lưu luyến và vẩn vơ nghĩ đến những đóa loa kèn năm sau. 
 

Diệp Tử

Từ Khóa :