Lãng mạn



Lãng mạn

Hằng Minh dịch 7:49 28/1/2020

Các cặp đôi khi đến với nhau thường hay lãng mạn hóa những tình huống gặp gỡ, đôi khi, chỉ vì người trong cuộc cho rằng “đó là định mệnh” khiến hai cuộc đời gắn liền với nhau. Tuy nhiên, thực tế đôi khi chơi đùa rất hóm hỉnh với tình yêu, để rồi lúc nhận ra những gì được lãng mạn hóa, thực ra cũng… bình thường thôi thì… người ta có đôi chút hụt hẫng, nhưng đã bước vào hôn nhân chứng tỏ cả hai đều phải rất… lãng mạn. Câu chuyện vui dưới đây của nhà văn S.Grodzenskaia sẽ phần nào khiến các cặp đôi thấy mình trong đó.

 

Tôi đứng ở bến xe buýt.

Một chàng trai trông thấy tôi từ xa, liền tới chỗ tôi.

  • Tôi cần nói chuyện với cô, - anh nói. – Chuyện này rất quan trọng.
  • Tôi nghe anh nói đây.
  • Nếu không khó khăn lắm, cô làm ơn nhắc giùm tôi, tại sao tôi lại có thể biết cô nhỉ?
  • Anh hơi lạ thật đấy. Người trả lời câu hỏi ấy phải là anh chứ. Tôi đâu có biết anh.

Tôi nói thế, nhưng khi nhìn kỹ anh, tôi thấy bồi hồi trong lòng: tất nhiên là tôi có biết anh rồi! Đây chính là người ít lâu nay vẫn luôn xuất hiện trong các giấc mơ của tôi. Tôi trông thấy anh rất rõ, tôi đấu tranh với bản thân, tôi cố lảng tránh anh, nhưng không ăn thua. Bây giờ thì anh đứng trước mặt tôi trong chiếc áo bu dông xanh và tấm khăn quàng nâu trên cổ.

  • Anh là ai vậy? – Tôi lo lắng hỏi.

Anh xưng tên. Tên anh nghe lạ hoắc. Tôi xưng tên mình. Tên tôi không nói lên điều gì với anh.

  • Chắc đây là một sự lầm lẫn nào đó, - tôi ngập ngừng nói.
  • Không, đây không phải là sự lầm lẫn. Hầu như đêm nào tôi cũng mơ thấy cô. Tôi trông rõ gương mặt cô, chiếc áo bành tô màu sẫm của cô với những chiếc khuy to.
  • Đúng, tôi có một chiếc áo như thế thật.
  • Cô thấy chưa!
  • Vâng… Tôi cũng nhớ rõ anh, nhưng tôi không biết do đâu.
  • Thêm nữa, mỗi khi mơ thấy cô, bao giờ tôi cũng hiểu rằng tôi không được quên một chi tiết nào ở vẻ ngoài của cô, vì điều này liên quan đến một cái gì đó hết sức quan trọng.

Chúng tôi ghé vào quán cà phê gần bên. Chúng tôi điểm lại trong ký ức tất cả những gì có thể gợi cho chúng tôi nhớ về nhau. Chúng tôi hồi tưởng đến tận những năm niên thiếu, thơ ấu, đến tận thời kỳ tiểu học… Nhưng chúng tôi không tìm thấy một giao điểm nào trên con đường đời của chúng tôi. Mặc dù anh nhớ lại thêm được một chi tiết: đầu tôi có đội một chiếc mũ nồi màu ghi.

Sự việc này thật kỳ lạ. Một tình huống lãng mạn, thậm chí gần như một hiện tượng thần giao cách cảm.

Chúng tôi thỏa thuận tiếp tục gặp nhau vào ngày hôm sau, cũng ở quán cà phê này. Chúng tôi không thể để mất nhau chừng nào còn chưa khám phá được điều bí ẩn.

Vài tháng sau, chúng tôi lấy nhau.

Một hôm, từ hồi cưới chúng tôi mới vào siêu thị. Chúng tôi đứng xếp hàng lấy rọ sắt để mua thực phẩm.

Đứng được vài phút, đưa mắt nhìn chồng, tôi bỗng cảm thấy mặt mình tái đi.

  • Em sao thế? – anh hỏi.
  • Em biết rồi! – tôi thốt lên. – Em khám phá ra điều bí ẩn rồi! – Thế à… - anh thì thầm và cũng tái mặt vì quá hồi hộp.
  • Em đã nhớ ra… em đã nhớ ra… Hôm ấy, em đứng xếp hàng mua hoa quả. Anh đứng sau em. Em ngoảnh lại anh và bảo: “Tôi ra quầy kia mua pho-mat, tôi gửi chỗ anh nhé. Anh nhớ tôi đấy, tôi mặc áo bành tô màu sẫm, đội mũ nồi màu ghi. Tôi đứng trước anh nhé…” Sau đó, tôi quay lại. Rôi anh bảo: “Tôi ra kia mua con gà và sẽ quay lại ngay. Cô nhớ tôi cho đúng: tôi mặc áo bu dông xanh, cổ quấn tấm khăn nâu. Tôi đứng sau cô nhé…”

Đơn giản vậy thôi. Chẳng có gì lãng mạn với lại thần giao cách cảm gì hết ráo…

Quả thật, tôi không biết bây giờ chúng tôi sẽ sống với nhau ra sao đây, sau khi vỡ lẽ mọi chuyện. Nhưng chắc hẳn chúng tôi vẫn sẽ sống với nhau như hàng ngàn hàng vạn cặp vợ chồng khác.

Không một chút lãng mạn.


Hằng Minh dịch

Từ Khóa :