Hoài niệm đi qua mùa nhớ tháng mười hai


Hoài niệm đi qua mùa nhớ tháng mười hai

Hoàng Lê 10:0 3/12/2017

Cơn gió mùa bất chợt tràn về mang theo đó là chút bồi hồi, xao xuyến, nhớ nhung, anh lại nhớ đến em- người con gái mà anh đã từng yêu say đắm. Một tháng 12 nữa lại đến cũng là dấu chấm hết cho mối tình 5 năm của chúng ta.

Tháng 12, tháng của những yêu thương

Tháng 12, tháng của những yêu thương, nơi có bao cặp tình nhân bên nhau với cái nắm tay xiết chặt. Tháng 12, mùa cưới nữa lại về đón đợi niềm hạnh phúc của biết bao đôi trẻ. Và tháng 12 của đôi ta hiện tại như một mảnh vỡ không bao giờ ghép lại. Cũng tháng 12 năm ấy, chúng ta đã nói lời yêu nhau.

Tháng 12 với những cơn gió mùa se lạnh

Ngày mới quen nhau, em còn nhớ cũng là tháng 12, khi có những cơn mưa dầm ướt nhem con phố nhỏ, em đội mưa đến kí túc xá tìm anh. Tay em run run, mặt em xanh ngắt vì lạnh. Anh vội cởi áo khoác choàng ngang đôi vai gầy nhỏ nhắn của em. Chúng ta dắt tay nhau trên con đường mưa, biết bao lời yêu thương tình tứ gửi trao. Cảm giác ấm áp bao trùm bất kể bên ngoài trời mưa lạnh giá. Anh nhìn em âu yếm, em mỉm cười mà không nói được nên lời. Chúng ta đến với nhau từ cái nhìn bẽn lẽn vậy mà đắm đuối đến say mê.

Anh và em đã từng yêu nhau

Khi con phố nhỏ dần thưa vắng, chúng ta chia tay nhau trong nỗi luyến tiếc muộn màng. Và tiếp sau đó là những lần hẹn hò cũng trên góc phố quen nơi có những cơn gió mùa xiết vào lòng nhau một mối tình sâu đậm. Ta yêu nhau một tình yêu mộc mạc, chân thành, không tính toan vụ lợi. Anh, một chàng sinh viên nghèo cơm phần ngày hai bữa, không xe cộ không vật chất xa hoa. Em, người con gái thị thành nhưng sống tình cảm, giản dị đến bất ngờ. Anh yêu em cũng vì điều đó.

Nắm tay nhau đi qua góc phố

Tháng 12, những mùa nhớ tiếp theo, chúng ta lại hẹn nhau bên ly chè ngọt dịu. Anh và em đã chính thức yêu nhau và trao cho nhau chiếc hôn đầu thắm thiết. Khi ta bên nhau, trái đất như ngừng quay, chúng ta hòa với nhau làm một, và lúc đó thế giới này chỉ có đôi ta. Chúng ta cùng nhau hẹn ước, thề nguyền về một tương lai mở ra hứa hẹn một tình yêu mang đầy quả ngọt. Ánh mắt em xa xăm nhìn vào khoảng không thinh lặng. Khi yêu nhau, ta chỉ biết đến người mình yêu và lúc nào chúng ta cũng mong những điều thật tốt lành cho hai đứa.

Và chỉ mỗi anh với mùa nhớ qua đi

Tháng 12, chúng ta tạm chia tay nhau mỗi người một ngả. Em ở lại và anh phải chấp nhận sống một mình ở nơi xa. Tay trong tay mà quên nghe thấy tiếng còi xe giục giã liên hồi. Tháng 12 năm đó, anh đã không có em. Anh bước qua con phố nhỏ để mường tượng lại những bước đi dịu dàng của em. Cứ nghĩ về em mà nhớ thương không xiết. Anh vui khi em nói rằng, em vẫn một mình bước đi trên con phố ấy và lắng nghe được từng hơi thở của anh.

Nhớ nhung, bồi hồi là cảm giác thường nhật mà anh phải đối diện hằng ngày khi phải sống thiếu bóng em. Ngày sau đó, anh bắt tay vào công việc với hy vọng sẽ làm một điều gì đó để em được được vui lây. Anh cũng không ngờ được guồng xoáy công việc đã khiến anh quên nhớ đến em mỗi ngày. Thời gian như khoan xoáy vào tận miền ký ức tốt lành, anh đã để nó làm lạc mất em. Chúng ta đã bớt yêu thương, bớt nhớ nhung từ dạo đó. Em nói đúng, chúng ta đã dần lạc mất nhau rồi!

Tháng 12 năm nay, anh đi qua con phố nhỏ như một sự tình cờ. Bất chợt cơn gió mùa heo hắt ùa về, anh lại nghĩ về những bước chân sóng đôi của anh và em năm ấy. Chúng ta tự đánh mất nhau giữa cái lạnh lùng như chính cái tiết trời se se lạnh của tháng 12. Tay anh buông lơi vì không có tay em xiết chặt, anh thầm tiếc cho những điều tốt đẹp mà đáng lẽ anh và em đã thuộc về. Cuối con phố ấy, anh cầu mong có một phép nhiệm màu nào đó đưa em về lại bên anh để anh được nói ra những suy nghĩ trong lòng. Nhưng tất cả chỉ là mơ ước, anh đã bỏ lại góc phố nhỏ đằng sau!

Chúc em chân cứng đá mềm và bước đi trên con đường mà em đã chọn, tháng 12 hiện tại chỉ có mỗi anh. Riêng anh sẽ nhớ hoài tháng 12 yêu thương nơi chúng ta đã từng có một thời yêu nhau. Em cũng vậy, hãy nhớ mãi tháng 12 em nhé bởi trong hoài niệm, chúng ta đã từng nắm chặt tay nhau!                                                                                                                


Hoàng Lê