Giữa trời thu ai còn đợi ai


Giữa trời thu ai còn đợi ai

Hương Nguyên 14:0 24/9/2017

Những cơn gió thoáng chút lạnh lẽo khiến ta bỗng bồi hồi, xao xuyến, khơi gợi lên những nỗi niềm vốn từng cố ghì sâu vào quá khứ. Đã quá lâu để cho những cảm xúc thuộc về anh lại quay về với em dạt dào như thế. Phải rồi, thu đến rồi ai còn đợi ai?

Có những niềm riêng gói trọn đời
Cho chiều gió rụng lá vàng rơi
Người đi đã mấy mùa thu đến
Để bóng đường qua mãi lạc loài

Sau những cơn mưa rào cuối hạ, lá đã dần chuyển màu, mùi hoa sữa thoang thoảng mải miết, lả lơi theo từng cơn gió mơn man khắp con phố, cũng là lúc hồn em thấy bâng khuâng xen kẽ chút buồn man mác vô cớ. Nhưng cũng không hẳn là vô cớ, thật tâm em luôn muốn níu những hình ảnh của anh và em, không nỡ buông bỏ, đeo đẳng mãi những xúc cảm của quá khứ. Vậy mà nhiều khi em vẫn phải tự hỏi lòng: những kỷ niệm xưa hai ta đã cố chôn sâu vào vùng quên mà sao vẫn ùa về cùng thu hả anh?

Gió lại làm rơi những lá vàng
Thu này cũng chỉ nỗi niềm mang
Còn thêm nặng lối nhiều nhung nhớ

Nhọc bước đường yêu bởi lỡ làng

Khoảng thời gian 7 năm yêu nhau không quá ngắn cũng không quá dài nhưng đủ khắc sâu vào tâm trí đôi ta những dấu ấn không thể nào quên. Đúng vậy. Không có tình yêu vĩnh cửu, chỉ có những giây phú vĩnh cửu của tình yêu. Những giây phút ngọt ngào hạnh phúc hay đau khổ khắc sâu vào dòng chảy thời gian. Cả hai đều là mối tình đầu của nhau, cùng trải qua mọi cung bậc cảm xúc hỉ, nộ, ái, ố trong cuộc sống.

Những cảm giác lần đầu luôn khiến ta nhớ mãi, nhất là khi được cùng nhau trải qua tình yêu ngốc nghếch, chân thật, thẹn thùng của thời học sinh, sinh viên. Những ký ức đó gắn liền với trời thu Hà Nội. Còn nhớ mùa thu năm nào hai đứa lóc cóc chiếc xe đạp dạo quanh khắp phố phường để được hít hà mùi hoa sữa, với những câu chuyện giời ơi đất hỡi, có những lúc rất nhạt nhưng hai đứa vẫn cười lắc lẻo. Còn nhớ mùa thu năm nào, anh trao em nụ hôn đầu, thời khắc tựa như trái đất ngừng quay, còn nhớ mùa thu năm nào hai đứa ngồi thả hồn trên mặt hồ Tây hứa hẹn thật nhiều bên nhau mãi mãi…Tình đôi ta cứ thế, lớn lên qua bao mùa lá rụng.

Trải qua nhiều thăng trầm, cứ ngỡ tình mình sẽ bền lâu mãi mãi. Nhưng em đâu ngờ, thời gian chính là dòng thác đổ dập tắt ngọn lửa yêu đôi ta, khiến nhiều khi em tự hỏi: “Mình hết yêu nhau rồi phải không anh?” Những cảm giác yêu thương quá đỗi quen thuộc đôi khi khiến con người ta lầm tưởng đã hết yêu.

Còn anh, anh luôn cho rằng tình mình không thể tới bến, mơ hồ về hạnh phúc viên mãn trong tương lai khi sự nghiệp chưa vững vàng. Anh không muốn người con gái anh yêu phải chờ đợi quá lâu, để tuổi xuân cứ thế lặng lẽ trôi đi vô nghĩa, lo sợ không thể mang lại hạnh phúc cho em sau này. Nên anh muốn buông bỏ tình này, muốn tập trung vào sự nghiệp.

Rồi cứ thế hai đứa dần xa nhau mà không một lời chia tay, không lý do. Xa nhau cả 2 đều trưởng thành hơn, biết tự yêu bản thân nhiều hơn. Mùa thu năm nay cũng đến dữ dội như bao lần, sau như những trận bão, cơn mưa khủng khiếp. Qua bao năm, anh vẫn như xưa nhưng tình mình không như cũ. Mỗi đứa một nơi với những bộn bề lo toan cho cuộc sống riêng.

Mặc dù còn nhớ nhung là thế, còn yêu thương là vậy nhưng mọi thứ đều là dĩ vãng, tình mình cũng chỉ là những cơn mộng mị của một thời. Hãy để mọi thứ ngủ sâu trong ký ức, đánh thức kỷ niệm chỉ khiến tim thêm đau. Nhưng em vẫn muốn nghe lời tình của mùa thu để mãi không quên hình bóng một người, những khoảnh khắc hạnh phúc hay buồn đau, để thấy rằng mình đã yêu chân thành và mãnh liệt đến nhường nào? Vậy mà đôi khi cái se lạnh của trời khiến trái tim em bỗng thổn thức trở lại với những gì đã qua “Em nhớ anh, người yêu cũ”.

Gió hỡi xin đừng thổi hắt hiu
Đừng lay rụng lá cả thu chiều
Cho lòng quên lãng tình chăn chiếu
Để nhẹ bao niềm bởi chữ yêu


Hương Nguyên