Giặt quần áo khiến cho vùng biển Bắc cực ô nhiễm hạt nhựa



Giặt quần áo khiến cho vùng biển Bắc cực ô nhiễm hạt nhựa

Phương Linh 6:59 21/1/2021

Ít ai ngờ việc giặt quần áo hàng ngày tưởng quá đỗi quen thuộc bỗng trở nên nguy hiểm và gây ô nhiễm nặng nề tại các khu vực Bắc cực. Bởi các hạt vi nhựa từ quần áo bằng chất liệu tổng hợp, pha polyester có thể gây thương tích cho các sinh vật biển đã được tìm thấy trong nước biển tại khu vực này.

Nghiên cứu toàn diện nhất cho tới nay đã tìm thấy hạt vi nhựa trong 96 mẫu của tổng số 97 mẫu nước biển được lấy từ khắp vùng Bắc cực. Hơn 92% vi nhựa là sợi, và 73% trong số này được làm từ polyester, có cùng chiều rộng và màu sắc với màu sắc được sử dụng trong quần áo. Hầu hết các mẫu được lấy từ độ sâu 3 đến 8 mét dưới bề mặt biển, nơi các sinh vật biển kiếm ăn.

Một phân tích khác gần đây ước tính có 3.500 tấn vi sợi nhựa từ quá trình giặt quần áo ở Mỹ và Canada trôi ra biển mỗi năm, trong khi các mẫu phân tích cho thấy nhựa được đổ ở các vùng biển xung quanh vương quốc Anh đã trôi ra Bắc Cực trong vòng hai năm qua.

Các nhà nghiên cứu đã tìm thấy sợi nhựa ở cực Bắc. Với phát hiện gần đây cho thấy những điểm sâu nhất trên trái đất, như rãnh Mariana và đỉnh núi Everest có xuất hiện nhựa, rõ ràng rác thải của loài người đã làm ô nhiễm toàn bộ hành tinh. Những rác thải này có thể gây thương tích cho động vật hoang dã vì chúng lầm tưởng đây là thức ăn. Con người cũng tiêu thụ vi nhựa thông qua thực phẩm, nước, quá trình thở, dù tác động đến sức khỏe vẫn chưa được biết đến.

Từ Đại Tây Dương, nước chảy về Bắc Cực nhiều hơn so với nước chảy từ Thái Bình Dương, và nhiều nghiên cứu mới cho thấy nồng độ các sợi vi nhựa tại Đại Tây Dương cao hơn, mẫu sợi dài hơn, khả năng phân hủy khó hơn. Peter Ross, Hiệp Hội Bảo tồn đại dương, Canada cho biết: Chúng tôi đang xem xét nguồn nước vào Đại Tây dương. Điều này có nghĩa là các nguồn sợi dệt ở Bắc Đại Tây dương từ châu Âu và Bắc Mỹ có thể là nguyên nhân dẫn đến ô nhiễm ở Bắc Băng Dương. Với những sợi polyester này, về cơ bản, chúng ta đã tạo ra một “đám mây” ở khắp các đại dương trên thế giới.

Ông cho biết thêm: Bắc cực là nơi tiếp nhận các chất ô nhiễm từ phía nam. Các chất ô nhiễm hóa học độc hại bao gồm thủy ngân và PCB được biết có rất nhiều ở vùng cực này. Đây là điều đáng lo ngại. Chúng tôi nhận ra rằng người Inuit (nhóm người bản địa sống ở các vùng Bắc cực của Canada, Đan Mạch, Nga, Hoa Kỳ) phụ thuộc vào rất nhiều đồ ăn thủy sản.

Lớp nước biển từ 3-8 mét là một “khu vực quan trọng” về mặt sinh học, nơi chúng tôi đã tìm thấy nhiều loại thực vật phù du, động vật phù du, cá nhỏ, cá lớn, chim biển và động vật có vú của biển tới đây để tìm kiếm thức ăn, Ross nói tiếp. Những động vật lớn như rùa, chim hải âu, hải cẩu, cá voi đã từng bị chết bởi ăn phải nhựa. Theo Ross, chúng ta không thể loại trừ việc những loài nhỏ hơn có thể thoát khỏi điều này. Nghiên cứu vừa được công bố trên tạp chí Nature Communications đã từng lấy 71 mẫu gần bề mặt biển trải dài từ Na Uy tới Cực Bắc và sau đó tới vùng Bắc Cực của Canada. Tiếp đó, các nhà nghiên cứu lấy thêm 26 mẫu khác ở độ sâu 1.000 mét vùng biển Beaufort, phía bắc Alaska.

Các nhà nghiên cứu kết luận: Sự thống trị của polyester thể hiện rõ khắp cột nước, làm nổi bật sự lan rộng của sợi tổng hợp trên khắp các vùng biển Bắc Băng Dương. Trong nghiên cứu này, các nhà nghiên cứu cũng tìm thấy có khoảng 40 hạt vi nhựa trong 1 mét khối nước.

Họ cho biết: Loại nhựa được tìm thấy ở các độ sâu khác nhau trong đại dương sẽ phụ thuộc vào mật độ của nhựa, với polystyrenecó khả năng trôi nổi và PVC dày đặc có nhiều khả năng chìm xuống đáy đại dương. Chỉ một phần nhỏ các sợi được tìm thấy được cho là có nguồn gốc từ dụng cụ đánh cá với thành phần gồm nhiều loại nhựa khác nhau. Một số sợi nhựa có thể được gió mang tới từ Bắc Cực.

Erik van Sebille, Đại học Utrecht, Hà Lan cho biết: Thật ấn tượng khi những nhà nghiên cứu  có thể lấy bao nhiêu mẫu từ những vùng biển “hiếu khách”. Kết quả một lần nữa cho thấy nhựa xuất hiện ở khắp mọi nơi. Câu hỏi có lẽ nên đổi thành: Chúng ta chưa tìm thấy nhựa ở đâu?

Van  Sebille tiếp tục chia sẻ: Nhựa xuất hiện trong môi trường, dù ở đâu cũng rất kinh khủng, nhưng nếu ở Bắc cực, nó có thể gây hại nhiều hơn ở những nơi khác với những thay đổi nghiêm trọng của khí hậu và hệ sinh thái.

Peter Ross cho biết các cá nhân, nhà sản xuất quần áo, công ty xử lý nước thải và chính phủ đều có thể giúp ngăn chặn dòng vi nhựa chảy vào Bắc cực. “Tất cả chúng ta, chứ không phải riêng ai hết đều góp phần làm ô nhiễm các vùng biển. Chúng ta không nên đổ lỗi cho ngành dệt may hay đổ lỗi cho tổ hợp hóa dầu. Mọi người nên thừa nhận rằng đây không phải là lỗi riêng của bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào nên tất cả đều phải chung tay vì một đại dương không rác thải nhựa.

Còn theo Van Sebille: Chúng ta không thể cứ ra ngoài mà không mặc quần áo. Nhưng chúng ta nên nghĩ về những mặt hàng dệt may có chất lượng, hạn chế các nguyên liệu nhựa trên thiết kế, và không nên mua quá nhiều quần áo mới bởi nước giặt từ quần áo mới sẽ có nhiều hạt vi nhựa trôi xuống cống rồi chảy ra đại dương hơn là những bộ quần áo cũ.


Phương Linh

Theo The Guardian