Có thuốc nào cho tình yêu?



Có thuốc nào cho tình yêu?

Văn Tâm (dịch) 3:0 13/2/2020

Phương Đông hay đồn đại rằng có bùa yêu, mê ngải để “đánh cắp trái tim” người khác, còn phương Tây thì cũng đã tìm ra những loại thuốc có thể khiến trí não thăng hoa, khiến con người ta thấy tâm hồn lãng mạn, bay bổng như muốn yêu ai đó. Còn trong văn học, đương nhiên, trí tượng tượng về “thuốc tình yêu” thì cực nhiều. Mời độc giả khám phá một hiệu thuốc trong mơ, nơi tồn tại nhiều thứ thuốc được khao khát của tác giả John Coller.

Mấy lần giật mình nghe tiếng sột soạt, Alan Ostin nhẹ chân bước lên những bậc thang tối om kêu cót két của ngôi nhà gần phố Pell. Anh chăm chú nhìn hồi lâu vào bóng tối ở đầu cầu thang mới trông ra được dòng chữ run run viết cái tên mà anh đang tìm.

Theo như người ta mách, anh đẩy cửa và bước vào căn phòng nhỏ trong đó chẳng có gì ngoài một chiếc bàn nhà bếp, một chiếc ghế xích đu và một chiếc ghế tựa bình thường. Trên mặt tường bẩn thỉu có mấy cái giá xếp vào khoảng hơn chục chai lọ.

Ngồi ở ghế xích đu là một ông già đang đọc báo. Alan lẳng lặng đưa ông ta tấm danh thiếp.

“Mời ông ngồi, ông Alan, - ông già nói rất nhã nhặn – Tôi rất vui mừng được quen biết ông”.

“ Có đúng là ông có những thứ thuốc gây tác dụng… khá là khác thường?” – Alan hỏi.

“Thưa ông, - ông già đáp, - tôi kinh doanh không nhiều. Tôi không bán thuốc nhuận tràng, cũng không bán thuốc đau răng, nhưng kể ra tôi cũng có không ít loại thuốc. Tôi nghĩ không một loại thuốc nào tôi bán lại gây một tác dụng có thể gọi là bình thường”.

“Vấn đề là thế này…” – Alan vừa nói thế, ông già đã ngắt lời: “Ví dụ thứ thuốc này, - ông già lấy một chai thuốc trên giá, - thứ thuốc mà không màu, không mùi, không vị, mà cũng không dùng phương pháp hóa học để phân tích được”.

“Ông muốn nói rằng đây là thuốc độc?” – Alan hoảng sợ kêu lên.

“Ta hãy tạm gọi nó là thuốc tẩy găng tay, nếu ông muốn. – ông già điềm nhiên đáp – Có thể nó tẩy được găng tay thật. Tôi chưa thử. Cũng có thể gọi nó là thuốc tẩy rửa cuộc đời. Đôi khi cuộc đời cũng cần được tẩy rửa chứ”.

“Tôi không cần thứ thuốc đó” – Alan nói.

“Chưa chắc, - ông già đáp – ông có biết nó giá bao nhiêu tiền không? Một thìa thuốc này, tức là một liều, giá 5 nghìn đô la. Không bớt một xu”.

“Tôi hy vọng không phải tất các thứ thuốc của ông đều đắt thế?” – Alan lo lắng hỏi.

“Ồ, không – ông già đáp – Không thể lấy giá cao như thế với thuốc tình yêu chẳng hạn. Những bạn trẻ cần thuốc tình yêu ít khi có 5 nghìn đô la. Nếu có, họ cần gì đến thuốc tình yêu”.

“Tôi sung sướng nghe ông nói câu vừa rồi”.

“Tôi có một nguyên tắc như sau, - ông già nói tiếp – đã phục vụ khách hàng một lần, họ sẽ đến lần nữa. Dù lần sau có phải trả đắt hơn. Người đó sẽ dành dụm tiền, nếu cần”.

“Đúng là ông có bán thuốc tình yêu thật sao?” – Alan hỏi.

“Nếu tôi không bán thuốc tình yêu, - ông già đưa tay lấy một chai khác – thì đã chẳng bao giờ tôi nhắc đến các thứ thuốc khác”.

“Thứ thuốc ấy, - Alan nói – không chỉ… chỉ có tác dụng…”.

“Ồ, không, - ông già nói – Nó tác dụng liên tục, chứ không phải chỉ chốc lát đâu. Nó tác dụng mãi mãi ấy chứ”.

“Trời! Alan nói, cố làm ra vẻ dửng dưng – Tuyệt nhỉ”.

Ông già nói:

“Dùng thuốc này, sự lãnh đạm sẽ được thay thế bằng lòng chung thủy, sự khinh thường sẽ được thay thế bằng sự tôn thờ. Cho cô gái uống một liều nhỏ thuốc này – nó không có mùi vị, nên có thể bỏ vào cốc nước cam, hoặc tách trà, mà cô ấy không biết – thì dù cô ấy có nhẹ dạ, có lẳng lơ đến mấy, cô ấy cũng thay đổi hẳn. Lúc nào cô ấy cũng sẽ chỉ cần ở bên ông thôi, chứ không cần ai khác nữa”.

“Khó tin lắm, - Alan nói – Vì nàng rất thích các buổi dạ hội”.

“Cô ấy sẽ không thích nữa. Cô ấy sẽ sợ tới đó, ông sẽ gặp các cô gái xinh đẹp”.

“Nàng sẽ ghen? – Alan kêu lên sung sướng – Ghen vì tôi?”.

“Đúng vậy, cô ấy muốn là tất cả đối với ông”.

“Nàng đã là tất cả đối với tôi rồi. Chỉ có điều nàng lạnh nhạt lắm”.

“Cô ấy sẽ không lạnh nhạt nữa khi uống thứ thuốc này. Ông sẽ trở thành hứng thú duy nhất của cô ấy trong cuộc đời”.

“Tuyệt thật”. – Alan kêu lên.

“Cô ấy muốn biết tất cả những việc ông làm, - ông già nói tiếp – Tất cả những gì xảy ra với ông trong ngày, kể cả chuyện vặt vãnh. Cô ấy muốn biết ông nghĩ gì, tại sao bỗng nhiên ông mỉm cười, tại sao ông lại buồn”.

“Đó là tình yêu!” – Alan buột miệng thốt lên.

“Đúng, - ông già nói – Cô ấy sẽ chăm sóc ông chu đáo xiết bao! Cô ấy sẽ không để ông phải mệt mỏi, không để ông ngồi ở chỗ gió lùa, không để ông bỏ bữa ăn. Nếu ông đi làm về muộn một chút, cô ấy sẽ lo lắng sợ hãi. Cô ấy sẽ nghĩ rằng ông đã bị giết chết hoặc bị một thiếu nữ đẹp mê hồn nào đó bắt cóc mất”.

“Tôi không thể tưởng tượng được Diana sẽ như thế!” – Alan kêu lên sung sướng.

“Ông sẽ không phải dùng đến óc tưởng tượng đâu, - ông già nói – Vả lại, nếu trên thế gian này có những thiếu nữ đẹp mê hồn và nếu tình cờ ông phản bội cô ấy, thì ông cũng chớ lo. Thể nào rồi cô ấy cũng tha thứ cho ông. Tất nhiên, cô ấy sẽ rất giận ông, nhưng rốt cuộc thế nào cô ấy cũng tha thứ”.

“Tôi sẽ không phản bội nàng đâu”, - Alan phản đối ngay.

“Tất nhiên, - ông già đáp – Nhưng nếu lỡ chuyện ấy có xảy ra chăng nữa, ông cũng không phải lo. Cô ấy sẽ không bỏ ông đâu. Thật mà! Còn cô ấy tất nhiên sẽ chẳng bao giờ tạo cho ông một cái cớ nhỏ nào để ông phải ghen tuông”.

“Vậy thứ thuốc tuyệt diệu đó giá bao nhiêu?”

“Nó không đắt như thuốc tẩy găng tay hoặc như đôi khi tôi vẫn gọi nó là thuốc tẩy rửa cuộc đời đâu. Không. Thuốc tẩy rửa cuộc đời giá 5 nghìn đô la không kém một xu. Những người nhiều tuổi hơn ông mới quan tâm đến những thứ thuốc như thế. Phải để dành nhiều tiền mới mua được”.

“Còn thuốc tình yêu?” – Alan hỏi.

“À, - ông già mở ngăn bàn nhà bếp lấy ra một cái lọ nhỏ khá bẩn thỉu – Thuốc này giá chỉ 1 đô la”.

“Tôi không biết phải cảm ơn ông thế nào”, - Alan nói, nhìn ông già rót thuốc vào lọ.

“Tôi rất mừng được phục vụ ông, - ông già đáp – Rồi về sau này, các khách hàng sẽ lại đến lần nữa, khi họ đã sung túc rồi kia, và khi họ cần những thứ thuốc đắt tiền hơn kia. Thuốc đây, ông cầm lấy. Ông sẽ thấy rằng thứ thuốc này rất công hiệu”.

“Xin cảm ơn ông lần nữa, - Alan nói – Tạm biệt”.

“Au revoir”, - ông già đáp.


Văn Tâm (dịch)