Chị em thay đổi tư duy 8/3 mùa Covid



Chị em thay đổi tư duy 8/3 mùa Covid

Minh Minh 13:21 8/3/2021

Phụ nữ thời nay đã thực sự thay đổi tư duy, họ không còn quá lệ thuộc vào “tam tòng” để hy sinh hết mình cho gia đình mà bỏ bê bản thân nữa. Các chị em khuyến khích nhau tự lập về tư tưởng, về tài chính và cả về tình cảm. Họ cũng có những đúc kết rất chí lý từ kinh nghiệm sống và học hỏi, nhìn nhận lại bản thân, thời cuộc một cách sáng suốt và khi 8/3 đến, đặc biệt trong lúc dịch bệnh đang diễn ra cấp tập như hiện nay, chị em đồng loạt “bung lụa” bày tỏ quan điểm.

Nhân trường hợp một cô gái “bày” hết lên mạng “Biên bản bàn giao” số tiền mà chồng cô tính toán chi li đã chi cho cô để li dị được người chồng bủn xỉn này, Facebooker Xinh Truong An có những lời khuyên khá “sóc óc” nhưng rất thực tế: “Phải có tiền hẵng lấy chồng!”. “Bà nào chưa lấy chồng, hay có con gái, cứ sáng ra lẩm bẩm đúng 10 lần câu này cho tôi!

Những đứa thật-sự không quan trọng đồng tiền - là những đứa đã có rất nhiều tiền rồi!

Với tư cách là một trong những người tiếp xúc với nhiều phụ nữ nhất Việt Nam - tôi dám khẳng định 8/10 bi kịch của phụ nữ liên quan tới việc KHÔNG CÓ TIỀN.

Đầu tiên, không có tiền đồng nghĩa với việc thiếu kinh nghiệm sống (vì trong quá trình kiếm tiền bạn trưởng thành hơn, học kiến thức, học vượt qua khủng hoảng, học bình tĩnh, học đối nhân xử thế)

Lấy chồng đâu phải bạn hàng xóm chơi với nhau, ghét là phát xít? Nó là một mối quan hệ nghiêm túc cần cực kỳ nhiều kinh nghiệm sống giữa hai bên đại gia đình!

Bước chân về nhà chồng mà không có 1 xu, sống phụ thuộc, nếu nhà họ ngày nào cũng nói tới tiền, mỗi ngày bạn xấu hổ, áy náy thêm một chút, động tới tiền là mặc cảm dâng lên - thì lâu dần bạn sẽ thành nạn nhân của sự bạo hành tinh thần. Lâu nữa bạn trở nên sợ hãi, lệ thuộc, hèn nhát và tự kỷ.

Nếu chồng đối xử không tốt, có mâu thuẫn hoặc gay gắt hơn nữa là đối đầu, thì bạn giống như người lính ra trận tay không, còn bên kia trang bị súng-ống đầy mình, bom-mìn lựu-đạn các kiểu.

 

Nếu bạn có tiền - em với anh bình đẳng, nghĩa vụ báo hiếu với hai bên như nhau, sống chung được hay không chỉ do tình yêu thương chứ không bị bất cứ cái gì chi phối.

Nhiều bạn kể bị chồng đánh, đòi bỏ không được, nó dọa tự tử, rồi doạ giết, rồi đòi bắt con...

Thậm chí có bạn còn tìm cách li dị được rồi (với đủ thứ điều kiện vô lý) nhưng chồng cũ lại trở mặt đòi quay lại”.

Vì vậy, chị em cần phải hiểu sâu sắc: Nếu bạn có tiền “Đầu tiên bạn tư vấn một luật sư về tất cả các khả năng xảy ra. Sau đó ra công an làm trình báo đã cho nó đủ lệ bộ, à đấy, tôi báo trước là tôi bị đe doạ đấy nhé.

Rồi bạn thuê vệ sĩ (nhớ thuê qua công ty hợp pháp có hợp đồng đàng hoàng, hợp đồng nhớ đi công chứng luôn)

Rồi bạn lắp camera khắp nơi, mua cả bút ghi âm cầm theo người.

Rồi nếu nó mò tới nhà bạn, bạn mồi cho nó tức lên xông vào đập phá đồ, đánh bạn.

Rồi vệ sĩ họ sẽ làm việc của họ, rồi bạn cắt camera ra cho kẻ vũ phu ra toà, việc còn lại là của luật sư, cộng với tiền, thế thôi.

Tội xâm nhập tư gia bất hợp pháp, huỷ hoại tài sản, hành hung - không nhẹ đâu!

Nói chung, cũng ít thằng dám dọa các “con” vợ nhiều tiền lắm, tôi nói thật.

Còn lại, nào là ly dị ly thân, nào là không hợp, nào là chồng ngoại tình, nào là con cái, nào là nhà cửa... có tiền là bạn bình tĩnh sáng suốt hẳn luôn. Sao cũng được, cân tất.

 

Khi bạn không có mối lo về tiền (không hẳn cứ phải thật giàu, chỉ cần bạn có công việc vững chắc, và một số vốn sẵn) bạn sẽ rất thoải mái tâm lý, cư xử đĩnh đạc tự tin. Lúc đó, chuyện tình cảm đơn thuần là tình cảm.

Có hợp nhau hay không, có thương nhau không, có đối xử tốt với nhau không thì ở lại.

Chứ tuyệt đối không phải nghĩ nếu rời khỏi thì có chết đói không, chia tay nó có đòi lại tiền nuôi mình không.

Có thể lâu lâu bạn có nghe người nọ người kia nói cô này cô kia lấy được người chồng tốt. Nhưng có câu "Quân tử phòng thân", đến lượt bạn liệu có hên xui?

Mà chồng đã tốt, thì chuyện bạn có tiền cũng đâu ảnh hưởng gì, bạn độc lập, tự trọng, tự tin thì chồng càng yêu chứ sao.

Sao tôi lại nói đến chữ "tự trọng", bởi vì bản thân tôi quan niệm những người phụ nữ sau 21 tuổi mà có tự trọng thì sẽ không để mình sống phụ thuộc vào bất cứ ai kể cả bố mẹ hay chồng.

Tôi nhớ mãi hồi đi mới ra trường đi làm thuê dự án, trưa chủ nhật qua nhà chị sếp xin chữ ký bổ sung, mẹ chồng chị bảo nó còn đang ngủ con chờ bác gọi nó dậy, khổ thân tối qua nó thức muộn lắm.

Em chồng chị vui vẻ đứng rửa bát.

Nếu ở nhà nhiều người khác, ở hoàn cảnh khác, chắc cô con dâu đã trở thành một đứa con dâu hư hỏng lười biếng, ngủ chảy thây, trốn việc nhà.

Không phải gia đình đó coi trọng tiền của chị mang về, mà họ coi trọng công sức, sự nỗ lực của chị vì một tương lai cho cả gia đình tốt hơn.

Khi bạn có giá trị của mình, khi bạn tự tôn trọng bạn, thì chả có ai dám coi thường bạn cả!

27 tuổi tôi đi lấy chồng, khi hầu hết bạn bè đã có con, bởi vì tôi nhất quyết khi nào phải kiếm được nhiều tiền, đủ cảm thấy thật vững chắc cái thân mình để có thể đối phó với mọi sự cố, thì tôi mới kết hôn.

Vội gì 1 vài năm, để sau này phải hối hận.

Khi còn là người yêu, ít ai dám dí dao vào cổ bắt bạn cưới lắm.

Nhưng khi kết hôn rồi, bạn đòi li dị là kẻ vũ phu dí dao vào cổ bạn không phải chuyện xa xôi. Rất nhiều người đàn ông coi vợ là một đồ vật để sở hữu!

Vậy có thể có bạn hỏi: Thế nếu làm mãi mà vẫn không có tiền thì chả lẽ không lấy chồng? Đúng vậy, ủa vậy cái thân bạn còn không tự lo được, chả thấy tương lai đâu, vậy bạn lấy chồng để làm gì? Để đẻ thuê hay tìm người bao nuôi? Rồi rủi có chuyện xảy ra thì bạn sẽ làm khổ thêm 1-2 đứa trẻ???

Điều này không phải là tiêu cực, mà phải trở thành động lực để bạn hiểu rõ, để cố mà chăm chỉ học hành và làm việc, thế gian này tuy rộng lớn nhưng chỉ có thể trông cậy vào chính bản thân mình!

Cùng tư tưởng “giải phóng phụ nữ”, Facebooker Elodie đã có những lời khuyên giúp một cô gái được hạnh phúc thời nay.:

  • Là phụ nữ, đừng nghe lời đàn ông quá, hãy có chính kiến của mình
  • Đừng ngoan quá, hãy có bạn riêng và dự trữ danh sách bạn trai phòng trường hợp “bất khả kháng”
  • Đừng đứng đắn quá, hãy mặc quần áo hợp với mình, gợi cảm tí cũng chẳng sao, cốt mình còn thấy yêu mình là ổn
  • Đừng hy sinh hết vì người khác mà hãy cưng chiều mình một chút
  • Đừng hy sinh hết tham vọng và sự nghiệp của bản thân để nhận hợp đồng vô thời hạn trong góc bếp…

nguồn Pinterest

Trong khi đó, tác giả Giao Giao Giao lại có cách nhìn về sự sung sướng, vất vả của phụ nữ hai miền Nam – Bắc. Chị thấy kinh ngạc khi nhận ra phụ nữ Sài Gòn sướng hơn phụ nữ miền Bắc không biết bao nhiêu mà kể từ 35 năm trước bởi “Chợ búa, đồ ăn làm sẵn, mọi thứ đều tiện dụng, mua gì cũng có ngay gần nhà, không quá vất vả bữa cơm hay việc nhà, đầu tắt mặt tối ba bữa cơm. Nhà nào cũng có toilet riêng sạch sẽ (dù nghèo). Phụ nữ Sài Gòn đa phần giữ bếp núc rất ngăn nắp, chăn màn ga gối văn minh, ai cũng nằm nệm êm, không nằm chiếu, không ngủ chung với con, sống chung với cả gia đình đông, lạ nhất là mẹ chồng không bao giờ khăng khăng phải ở với con trai khi con trai lấy vợ. Họ buông tay cho con độc lập có đời sống riêng.

Phụ nữ Sài Gòn rất thích đi ăn tiệm, đi du lịch, họ thích thưởng thức món ăn mới, mặc đồ mới, cởi mở, dám thay đổi, họ không cho rằng cơm nhà mình là nhất, mình là nhất. Họ dễ tính, dễ thương, ít chê bai xét nét, so đo về giá như ngoài Bắc. Họ mặc đồ xanh, đỏ, tím, vàng, quần ngắn, hay hở cả ngực ra, chả sợ ai nói gì. Dù cùng mức sống, nhưng họ dám sắm máy nước nóng máy lạnh không sợ tốn điện, dù không có vài triệu mua cành hoa đào ngắm ba ngày Tết. Họ không sợ chê nghèo, đi xe xấu, họ mặc đẹp đi chiếc xe trông thật ghê, mà vẫn vui.

Phụ nữ Sài Gòn không ôm đồm việc nhà, nhất là không giành lấy mọi thứ trách nhiệm, kiếm tiền dạy con, rồi kiệt sức quên bản thân, họ chăm sóc ngoại hình, kể cả người đã có chồng đông con. Phụ nữ nào cũng có bàn trang điểm phấn son, bông tai. Ai cũng có vài cái nhẫn vàng tây; có tí tiền là họ tiêu ngay không cất đi, không để dành, cũng không sắm sửa mấy. Mình nhớ, đã kinh ngạc thế nào khi thấy các cô gái Sài Gòn, chả đi đâu chả tiếp ai, cũng mặc đồ rất đẹp, tô son mỗi sáng, ở ngoài Bắc, năm 1984, mà lúc nào cũng phấn son xinh đẹp, liền bị gọi ngay là ca-ve.

Họ lười hơn, vụng hơn, nông cạn hơn, có khi nghèo hơn, nhưng tự do hơn, hưởng thụ hơn, độc lập hơn, thẳng thắn hơn. Nhờ thế mà trẻ con cũng đỡ áp lực hơn. Vì các bà mẹ không hy sinh mọi niềm vui cho con cái, họ làm gương cho con mình, sống cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc, được tự do là chính mình.

Đặc biệt nhất ở Sài Gòn là phụ nữ cực kỳ tự do cởi mở trong tư tưởng, họ ít chê ai ế hay sợ con mình ế. 35 năm ở đây, mình ít thấy ai đánh ghen tàn bạo hay can thiệp đến chuyện cá nhân người khác. Dù ít học, họ cũng ít chấp nhận thói gia trưởng của đàn ông, kiểu như em không được mặc áo hở cổ, không được đi chơi tối, em sao không lo cho chồng con bữa cơm... Họ chiều chồng, nói ngọt, lắng nghe, nhưng không hầu chồng, tuân lệnh chồng, coi chồng là vua chúa.

Phụ nữ Sài Gòn luôn có thói quen dành thời gian cho bản thân, thứ xa xỉ mà phụ nữ miền Bắc cho là một sự hoang phí: ăn hàng, làm nail, gội đầu tiệm, mua sắm... Chả ai ở ngoài Bắc đi du lịch riêng với bạn bè khi đã có chồng con, du lịch Tết mà không cúng ông bà, quá kinh khủng, họ không thể tưởng tượng ra có loại phụ nữ ích kỷ, xấu xa tệ hại như thế... đời sống ngạt thở mà chỉ khi đi xa rồi trở về ta mới nhận ra mức độ căng thẳng phụ nữ ở đây phải chịu đựng.

Phụ nữ Sài Gòn dù nghèo cũng sướng hơn phụ nữ miền Bắc trăm lần, họ không phải đối phó với gia đình chồng, mẹ chồng em chồng khắc nghiệt cay đắng, luôn chì chiết chê bai. Họ không có bố chồng khó tính và cả họ nhà chồng xét nét. Không ai nói là “cô may lắm mới lấy được con tôi,” mình nhớ mình đã kinh ngạc đến mức nào, khi nghe các cô con dâu Sài Gòn nói, họ yêu quý mẹ chồng thực tâm. Yêu quý chắc vì họ không chung sống với bố mẹ chồng, không va chạm cơm nước tiền nong, mỗi năm không bị hàng chục lần nấu cỗ cúng, sấp ngửa lo Tết, hay vất vả gì khi làm dâu.

Hàng xóm, đồng nghiệp, bạn bè không ai lên án phán xét cách sống, cách ăn mặc, cách chi tiêu hay chuyện riêng tư cá nhân. Đi xe xấu , mặc đồ xấu không bị chê bai khinh thường. Thời tiết ở Sài Gòn cũng không làm cho phụ nữ sầu thảm được lâu, buồn thất tình không thê lương, không tuyệt vọng, họ không chịu được khổ lâu nên ít thấy ai ôm hận đàn ông được lâu, họ chóng quên, dễ tha thứ, họ sẵn sàng một khởi đầu mới bất cứ khi nào.

Mỗi lần ra Bắc, nhất là về quê, mình thấy thật bất công, phụ nữ miền Bắc khổ vì lo sợ người khác đánh giá mình. Ai cũng có thể phán xét người khác. Bố mẹ can thiệp quá sâu vào chuyện riêng tư, ngăn cấm dọa dẫm, thay vì cảm thông và chia sẻ khi gặp sự cố hay sai lầm. Con gái ế thì bố mẹ nhục nhã, đau khổ, phụ nữ lấy chồng thì cuộc sống của họ quay quanh một ông chồng, ba bữa cơm, con cái và việc nhà lấy đi của họ nhiều thứ, phụ nữ lấy chồng xong biến thành người hoàn toàn khác. Sau 40 tuổi, may ra họ mới có chút thời gian cho riêng mình. À mà chưa xong, già rồi họ còn sợ con cái mất mặt, ly hôn là chuyện nhục nhã. Có bà mẹ 50 tuổi không dám post cái video mình hát với bạn vì con bảo mẹ phải giữ gìn hình ảnh, không được chơi bời hát hò hay tỏ ra vui vẻ sau ly hôn.

35 năm trước mình đã nghĩ hẳn bắc nam Việt Nam là hai quốc gia độc lập, suy nghĩ lối sống đặc biệt khác nhau. Sao cùng là phụ nữ, mà họ khác nhau thế. Sau 35 năm mình thấy phụ nữ miền bắc khác trước nhiều, tuy nhiên họ vẫn khổ hơn, kể cả người giàu, người trí thức, người đẹp. Họ bị ghen ghét chê bai ghen tị nhiều hơn, họ chả được sống hồn nhiên tự do vô tư như phụ nữ Sài Gòn. Có sai lầm gì to mấy cũng được thứ tha rất nhanh... Chả ai nhớ chuyện xấu mấy, toàn khen nhau toàn quý nhau thật lòng thôi. Nghĩ gì là nói thật ra, không phải đau dạ dày vì suy nghĩ rắc rối. Ít ai có tính giận dỗi, nói xấu, ít ai bị bẽ mặt, họ thẳng thắn và đơn giản, ít sĩ diện, ít đao to búa lớn, lại càng ít sợ hãi người khác. Họ thực sự tự do.

Lắm lúc mình chỉ muốn giải phóng phụ nữ miền Bắc khỏi chính họ thôi, cho họ được Tự Do - được là chính mình.

Với thực tế hiện nay và tư duy của phái đẹp đã rộng mở hơn, phụ nữ Việt Nam thế kỷ 21 đã khác xưa, họ kkhông còn chỉ để tâm trí vào gia đình mà đã san công sức và tâm trí cho cộng đồng và xã hội. Đương nhiên, trong quá trình “đi tìm lại mình” sẽ luôn có khó khăn, bất trắc, nhưng với bản lĩnh “Anh hùng bất khuất, trung hậu đảm đang”, khó có gì cản được chị em được sống hài hòa với bản thân, gia đình và xã hội!


Minh Minh