Câu chuyện cảm động trên đường Đê La Thành



Câu chuyện cảm động trên đường Đê La Thành

Vĩ Thanh 12:28 25/7/2015

Mới đây, câu chuyện về hai vợ chồng trên đường Đê La Thành đã nhanh chóng thu hút được sự quan tâm của cư dân mạng. Có lẽ câu chuyện này được hưởng ứng cũng bởi bên ngoài thái độ cộc cằn của người chồng là sự quan tâm ấm áp đối với người vợ đang mang thai.

Lâu nay, chuyện bố mẹ chồng nhất định muốn có cháu đích tôn đã khiến không ít cặp vợ chồng rơi vào tình cảnh éo lẽ.  Nhiều gia đình đã căng thẳng, đổ vỡ hạnh phúc chỉ vì những định kiến này. Sự việc sẽ trở nên tệ hại hơn khi người chồng cũng ủng hộ cha mẹ và lên án người vợ. Câu chuyện về hai vợ chồng ở đường Đê La Thành là một góc nhìn khác. Nếu người chồng nào cũng có thể hiểu và thương yêu vợ như “anh chàng xăm trổ” này, thì định kiến về giới cũng đỡ hơn nhiều lắm. Các cặp vợ chồng phải ly hôn do không sinh được con trai cũng sẽ không còn.
 
“Trên đường về nhà, đi qua đường Đê La Thành, đến đoạn dốc phụ sản Hà Nội thấy một đôi đèo nhau từ dưới dốc đi lên, đi song song cạnh xe mình. Đáng lẽ tôi cũng chẳng để ý đến họ nếu không nghe thấy tiếng khóc thút thít của chị gái ngồi sau. Tò mò liếc sang nhìn, tôi đoán họ là vợ chồng. Anh chồng mặt nhìn dữ tướng, xăm kín hai tay, mặc bộ quần áo adidas, đằng sau là chị vợ mặc quần áo phông với quần ngố và bụng bầu tầm 4-5 tháng... Chị vợ cứ mỗi lúc lại khóc to hơn, cứ ngồi sau cầm giấy ăn lau nước mắt. Bỗng anh chồng quay lại nhìn chị ý và quát to:
- Mày có nín đi không? Khóc cái gì mà khóc? Làm sao mà phải khóc ..?
 
Tiếng quát làm tôi giật mình, bao người đi đường cũng ngoái lại nhìn cặp vợ chồng này. Chị vợ thút thít nói :
-  "Lại là con gái, bố anh sẽ càng ghét em thêm cho mà xem "...( vừa nói, vừa khóc nức nở)
 
Anh chồng càng được đà mắng:
- Con gái thì làm sao ? Cứ có con là quý rồi, trai gái không quan trọng. Mày cứ để tao nói với bố, trước siêu âm nhầm thôi chứ có gì đâu mà phải sợ đến mức khóc. Mày có nín ngay không?
 
Chẳng hiểu sao tôi nghe anh chồng này mắng mà thấy mừng cho chị kia chứ không phải thấy tội. Nhưng chị vợ có vẻ vẫn buồn:
- " Bố bảo: Nếu lần này là con gái thì như nào.... anh cũng biết rồi đấy. Bố mẹ đã không ưa em sẵn rồi ..." ( lại khóc nức nở hơn )
 
Anh chồng có vẻ điên tiết hơn, mắng ngày càng to: "Thế mày ở với tao hay ở với bố tao mà mày phải sợ ??! Ba đứa con gái thì làm sao. Con nào chẳng là con. Trai hay gái thì tao với mày nuôi. Bố thích con trai thì tao với mày đẻ cho đến khi nào ra con trai thì thôi, đít nhôm với chả đít sắt! Mày không nín rồi ảnh hưởng đến con thì đừng trách tao ..."
 
Nghe anh chồng nói vậy, chị vợ có vẻ nguôi nguôi, ngừng khóc và lau nước mắt. Anh chồng hi thoảng ngoái lại nhìn xem chị vợ như nào. Đường thì tắc, cứ dừng chân một cái là anh lại ngoái lại nhìn vợ, có lúc còn khẽ bảo: "Đội cái mũ thấp xuống thì mới che được mặt. Khẩu trang thì không chịu đeo, bảo sao mặt có tàn nhang rồi suốt ngày nhèo nhẹo xin tiền chữa tàn nhang.....lau sạch nước mắt đi, lát bố có chửi gì thì cứ kệ, đừng có để bụng biết chưa? Cứ để tao nói chuyện cho...." . Chị vợ im lặng, kéo mũ bảo hiểm thấp xuống để che mặt theo lời anh chồng bảo .....tay khẽ ôm eo chồng...
 
Trời! Không hiểu kiếp trước chị vợ tu bao lâu mà kiếp này vớ được anh chồng tốt vậy ?? Người đâu mà nhìn dữ tướng, có vẻ cộc cằn thô lỗ, vậy mà lại có trái tim ấm nồng. Đàn bà hơn nhau là ở chỗ này này. Em mà như chị thì em còn khóc to hơn chị ý chứ!? Nhưng không phải khóc vì buồn vì lo mà vì hạnh phúc khi có người chồng như vậy.
 
 

Vĩ Thanh

Từ Khóa :